Qua nghĩa trang, Tam Văn bị Ma Trơi đuổi
Một lời đã hứa, tứ Mã nan truy
Sau khi rời khỏi núi Phượng Hoàng, hai thầy trò Tam Văn đi ra đường
quốc lộ rồi lại tiếp tục xuôi vào Nam. Bấy giờ đang tiết xuân mát mẻ, thiên hạ
lo việc đồng áng, kinh doanh, trăm nghề nhộn nhịp mưu sinh. Cuộc sống cứ thế tuần
hoàn, cuốn người ta theo, như thể là bốn mùa xuân, hạ, thu, đông vậy.
Hết những phố thị, làng mạc, họ lại đi qua những vùng đất hoang
vu, chỉ toàn nhìn thấy những đụn cát trắng xoá, những rặng phi lao xanh rì, tít
tắp.
Bữa ấy, khi đến một vùng đồng vắng thì trời vừa bắt đầu tối mịt.
Đường xa, cảnh lạ, hai thầy trò giục nhau rảo bước đi mau.
Trong lúc thầy Thất Sách đang cắm cúi bước đi, chợt Tam Văn chỉ
tay, kinh hãi:
- Đom Đóm kìa thầy!…có đến hàng ngàn, hàng vạn con Đom Đóm đang
bay…Không! Không phải!...Đó chính là Ma Trơi!...Ma Trơi thầy ơi!...
Thầy Thất Sách ngước mắt nhìn lên. Thấy phía trước mặt có một quầng
ánh sáng chiếu rọi, chấp chới chuyển động như muôn ngàn ánh sao sa.
Thấy Tam Văn sợ hãi, thầy lên tiếng trấn an:
- Không phải Đom Đóm, cũng chẳng phải Ma Trơi gì đâu. Con chớ có
sợ!
- Đúng là Ma Trơi rồi thầy ơi! Hồi nhỏ, con có nghe người lớn kể
như thế…
Thầy Thất Sách nói:
- Đó chính là ánh lân tinh. Nếu ta đoán không nhầm, phía trước hẳn
phải là một khu nghĩa địa!
Nghe nói đến nghĩa địa, Tam Văn lại càng sợ, chú đi sát vào thầy,
chân tay run lập cập như cầy sấy.
Thầy Thất Sách tỏ vẻ khó chịu:
- Con không được mê tín. May mà ban đêm trời tối. Chứ ban ngày
ban mặt mà người ta nhìn thấy đệ tử của hiệp sĩ Thất Sách sợ ma đến nỗi hồn
xiêu phách lạc như thế thì không hay lắm đâu!…
Tam Văn cố kìm nỗi sợ, nhưng vẫn run, vì nói gì thì nói, chú vẫn
sợ Ma Trơi hơn là sợ thầy mình. Trong lòng chú lúc này chợt dâng lên một niềm
ganh tị, chú ước gì mình cũng có được đức tính dũng cảm như thầy. Chẳng hiểu thầy
chú rèn luyện kiểu gì mà không sợ ma, chẳng sợ quỷ, hay trời sinh ra thầy đã có
sẵn tính như thế. Chứ bản thân chú, từ lúc lớn lên là đã sợ ma rồi. Nhớ hồi còn
nhỏ, ban đêm chú đi chơi cùng lũ bạn trong xóm. Một đứa trong bọn kể chuyện ma,
làm chú sợ quá tè cả ra quần. Rồi vì không dám đi về, đêm ấy chú đành phải theo
chân đứa bạn về nhà nó để ngủ nhờ. Báo hại bố mẹ chú, suốt cả đêm ấy, phải sục
sạo tìm con và hớt ha hớt hải đi hỏi thăm khắp nơi.
- Hay là mình…quay lại…hoặc tìm đường khác đi thầy! – Tam Văn lắp
bắp, hai hàm răng cứ va vào nhau lập cập.
- Nói bậy! – Thầy Thất Sách gắt lên – Đối với người hiệp sĩ, dù
phía trước có là thiên binh vạn mã hay núi đao biển lửa thì cũng phải vượt qua.
Huống chi chỉ là những ánh lân tinh hư ảo. Hãy cứ đi tiếp đi. Nhà ngươi chớ có
lải nhải nhiều lời nữa!
Tam Văn đành bấm bụng để đi, nhưng trống ngực thì vẫn đập rộn
ràng. Lúc họ đến gần, những ánh sáng ấy vẫn chập chờn, bay lượn như nhảy múa.
Đã nhìn thấy những ngôi mộ nhấp nhô, những thân cây lực lưỡng, cành lá vươn dài
như những cánh tay khổng lồ, ma quái. Đúng như thầy Thất Sách dự đoán, đó chính
là một khu nghĩa địa. Tam Văn sợ đến muốn són ra quần, các khớp xương như nhão
ra, cả người chú lúc này chẳng còn chút sinh khí nào nữa cả.
Trong lúc thần hồn nát thần tính, Tam Văn nghe thấy giọng thầy
mình thì thầm bên tai:
- Này Tam Văn! Con phải đi nhẹ nhàng, không được bước nhanh,
không cử động mạnh. Càng không được bỏ chạy. Nghe chưa!....
Nhưng khi những đốm sáng ấy mỗi lúc một lớn lên, rõ dần, như
đang sắp vồ lấy họ, Tam Văn đã không còn làm chủ được bản thân nữa. Quên cả lời
chủ dặn, chú lập tức ba chân bốn cẳng ù té chạy như bay, như biến. Vừa chạy,
chú vừa ngoái đầu lại để nhìn xem sao. Có mấy con Ma Trơi tách ra khỏi đàn, rồi
bắt đầu đuổi theo chú. Mỗi khi ngoái đầu nhìn lại, Tam Văn lại thấy những đốm
Ma Trơi đang lơ lửng trên đầu, sợ quá, chú càng co giò chạy hết tốc lực. Cho đến
khi chú vấp phải một mô đất rồi ngã úp mặt xuống đường, đau điếng. “Ôi xong! Thế
là nạp mạng cho Ma Trơi rồi!” – Tam Văn thoáng nghĩ. Cay đắng, chú đành nhắm mắt
lại một cách bất lực, phó mặc cho số phận ra sao thì ra.
Giữa lúc Tam Văn đinh ninh rằng mình đang sắp bị Ma Trơi túm lấy
mà bay đi, chợt có ai đó vỗ nhẹ vào bờ vai, rồi một tiếng nói quen thuộc cất
lên:
- Tam Văn! Dậy đi! Con có bị làm sao không?...
Nhận ra thầy mình, bấy giờ Tam Văn mới hoàn hồn và thở hắt ra nhẹ
nhõm.
- Đã qua khu vực nghĩa địa rồi. Con đừng sợ nữa. Hãy đứng lên
đi! – Thầy Thất Sách ôn tồn nói.
Tam Văn lồm cồm đứng lên, bắt đầu đưa tay phủi quần áo cho sạch
bụi.
- Thế lũ Ma Trơi có đuổi theo thầy không? – Chú thẹn thùng hỏi.
- Không!
- Lạ nhỉ! Nó không đuổi theo thầy, mà lại đuổi theo con là sao?
Thầy Thất Sách giải thích:
- Khi con chạy, sẽ tạo ra một luồng khí, vì vậy mà những đốm
sáng đó mới bị cuốn theo. Có cảm giác như nó đang đuổi theo con vậy!
Dù đã lờ mờ hiểu ra, nhưng dù thế nào đi nữa thì Tam Văn vẫn cứ
sợ như thường. Điều quan trọng là bây giờ đã không còn nhìn thấy những ánh sáng
ma quái đó nữa. Chú hít căng một hơi, rồi thở mạnh ra, như để trút đi những nỗi
sợ hãi vẫn nén chặt trong lồng ngực mình từ nãy đến giờ. Xung quanh trời tối om
om, không nhìn thấy cảnh vật gì cả. Chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả kêu vang, tiếng
chảy róc rách của một con mương nước cạn gần đó. “Thây kệ! Thà tối thui như thế
này còn hơn là phải nhìn thấy Ma Trơi!” – Tam Văn tự nhủ rồi xốc lại cái túi
đeo trên vai. Hai thầy trò, người này vịn vào vai người kia, lại tiếp tục dò dẫm
bước đi trong màn đêm u tối.
Đi thêm một chặng nữa, họ lại nhìn thấy phía trước có những quầng
sáng lấp loá cả một góc trời. Nhưng lần này không phải Ma Trơi, mà đó là ánh điện
của thành phố lúc về đêm.
- Cố lên! Đến thành phố, chúng ta sẽ được nghỉ ngơi! – Thầy Thất
Sách vỗ vai, động viên học trò.
Thành phố về đêm, ánh đèn đường, biển hiệu quảng cáo sáng trưng.
Trên những con đường ngang dọc, người, xe đi lại tấp nập như thoi dệt. Từ hàng
quán cho đến nhà dân, đâu đâu cũng sáng đèn, thành phố như được khoác lên mình
một thứ trang phục ánh sáng rực rỡ vậy. Thật là một thế giới đối lập với những
gì mà hai thầy trò họ vừa mới phải trãi qua. Họ đi vào thành phố, hoà mình vào
dòng người đông đúc đang lưu thông cuồn cuộn trên đường.
Mệt lử và đói bụng, hai thầy trò bèn rủ nhau ghé vào một ngôi
hàng phở bên đường. Họ cần phải bổ sung năng lượng sau chặng đường vất vả để
chiến thắng màn đêm và cả nỗi sợ hãi vừa qua.
Ánh sáng xanh xao từ ngọn đèn neol trong quán chiếu xuống và soi
rõ từng khuôn mặt thực khách đang ngồi. Vài đôi nam nữ đi chơi đêm đang lặng lẽ
ngồi ăn phở ở góc phòng. Hai cô gái phấn son loè loẹt ngồi ngay lối ra vào, vừa
ăn trứng vịt lộn vừa chuyện trò bô bô. Cả những người quen lối thức khuya, giờ
này cũng đi bộ ra đây để ăn đêm, lót dạ.
Thầy Thất Sách kéo ghế ngồi xuống, rồi hướng về phía chủ quán, gọi:
- Cho chúng tôi hai tô phở tái!
- Có ngay!
Lát sau, hai tô phở đã được người chạy bàn đặt ngay ngắn trước mặt
thầy trò Tam Văn. Khói bốc lên nghi ngút, mùi thơm của thịt bò, hoà quyện với
mùi hành, gia vị dâng lên như quyến rũ, mời gọi.
Trong lúc ăn, thầy Thất Sách tranh thủ hỏi người chủ quán:
- Gần đây có nhà nghỉ nào không chị nhỉ?
Bà chủ to béo có vẻ là một người thân thiện và nhiệt tình. Bà ta
hướng cặp mắt ti hí nhìn về phía con ngõ đối diện, rồi chỉ tay, nói:
- Ông có nhìn thấy con ngõ kia không? Ấy đấy!...Chỗ có cái biển
hiệu cà phê ấy. Từ đó đi vào, cách hai nhà nữa thì có một nhà nghỉ bình dân. Hỏi
“Nhà nghỉ cây Cọ” nhé!...
- Cảm ơn bà!
Ăn xong, hai thầy trò thanh toán tiền rồi đi sang bên kia đường.
Họ tìm đến ngôi nhà trọ mà bà chủ quán đã giới thiệu rồi thuê phòng nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, thành phố đánh thức thầy trò Tam Văn bởi những thứ
âm thanh ồn ả quen thuộc của một ngày mới. Tiếng xe máy ồn ào, tiếng chuông
xích lô leng keng và cả những tiếng cười nói lao xao ngay đầu con ngõ. Hôm nay,
họ phải đi mua sắm vật dụng và lương thực cho những ngày hành trình sắp tới.
Trong lúc ngồi uống trà, Tam Văn tỏ ra rất bồn chồn. Vẻ mặt trầm
ngâm, chú xoay xoay cái cốc trong tay một lúc, rồi nói:
- Thành phố rộng lớn thế này, ắt hẳn có bán quần áo rằn ri đấy
thầy ạ!
Thầy Thất Sách tặc lưỡi:
- Không cần phải nhắc. Tam Văn! Ta đã hứa thì nhất định sẽ mua
cho con. Quân tử nhất ngôn, tứ Mã nan truy!
Vài giây im lặng, thầy giơ ngón tay, nói thêm:
- Nhưng với điều kiện, con phải hứa với ta một việc!
- Việc gì hở thầy?
- Từ nay con không được sợ ma nữa. Đó là một điều tối kị đối với
những người làm nghề hiệp sĩ như chúng ta đấy.
Tam Văn ngẩn người ra một lúc, rồi giơ tay, quả quyết:
- Con hứa! – Để có được bộ đồ thần thánh, Tam Văn sẵn sàng hứa
ngay tắp lự. Nhưng trong thâm tâm, chú không dám chắc là nếu lần sau gặp ma,
chú có còn sợ hay không nữa.
Sau khi đã sắm sửa mọi thứ cần thiết, hai thầy trò bắt đầu đi
mua đồ cho Tam Văn. Nhưng đến tiệm quần áo nào, họ cũng đều nhận được những cái
lắc đầu và câu trả lời đại loại như:
- Ở đây chỉ bán quần áo thời trang bình thường thôi. Đồ lính thì
hiếm lắm. Các vị phải tìm đến những nơi gần doanh trại quân đội ấy! Ở đấy có thể
người ta sẽ có bán!
Sau mỗi lần như thế, hai thầy trò lại thất vọng dắt díu nhau
quay trở ra. Tam Văn tức tối, lầu bầu:
- Cả cái thành phố lớn thế này mà không có lấy nổi một bộ đồ
lính. Chẳng hiểu là buôn bán kiểu gì, thành phố kiểu gì nữa!?...
Thầy Thất Sách ôn tồn, nhắc:
- Tam Văn! Người hiệp sĩ phải rèn luyện cho được đức tính kiên
trì, nhẫn nại. Sự nóng nảy, hấp tấp chỉ khiến cho kẻ địch mạnh thêm, còn ta thì
lại yếu đi mà thôi.
Đi qua mấy con phố nữa, họ thấy có một cửa hiệu đề: “Thời trang
bốn mùa”.
Thầy Thất Sách nói:
- Ta hãy thử vào đây xem sao!?
Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên to béo. Ông ta mặc áo
thun cổ tròn, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió màu ghi xám.
- Hai người cần mua gì? – Chủ tiệm nhìn thầy trò Tam Văn, hỏi.
- Ở đây có bán đồ rằn ri kiểu lính không vậy? – Tam Văn đặt một tay
lên tủ kính, hỏi.
Chủ quán chỉ tay vào góc phòng:
- Ở đằng kia!
Ở cuối gian hàng, có một nơi trưng bày toàn là những đồ lính. Mừng
quá, hai thầy trò liền bảo nhau đi về phía ấy.
Lục lọi mãi, cuối cùng Tam Văn cũng chọn được một bộ đồ ưng ý. Kỳ
lạ thay, khi chú mặc vào thì rất vừa vặn khuôn người. Cứ như bộ đồ ấy chỉ may
ra là để dành riêng cho chú vậy.
Mặc đồ xong, Tam Văn lại bắt đầu tháo đôi dép xăng đan có quai hậu
của mình ra, chuẩn bị đi đôi giày bốt cao cổ vào.
- Khoan đã! – Người chủ giơ tay ngăn lại – Đi giày da thì phải
có tất. Nếu không bàn chân sẽ bị cọ vào rất đau.
- Vậy thì phiền ông cho thêm đôi tất vậy! – Thầy Thất Sách nói.
Người chủ quán lựa một đôi tất vừa với cỡ của Tam Văn rồi đưa
cho chú ta. Tam Văn đi tất vào, xỏ chân vào giày và đứng lên đi thử vài vòng.
Chú đi giày chưa quen, vì vậy mà hai chân cứ bước khập khiễng, nom hệt như một
chú ngựa non lần đầu được đóng móng sắt vậy.
Sau khi đã đội cái mũ sắt lên đầu cho đủ bộ, Tam Văn lúc này
đã hoàn toàn lột xác. Chẳng còn là anh Tam Văn quê mùa cục mịch
khi xưa nữa, thay vào đó là một anh lính mũ nồi xanh chính hiệu.
Người chủ quán nghiêng đầu ngắm nghía, rồi tấm tắc:
- Đẹp quá! Tôi cứ ngỡ là một người lính mũ nồi xanh liên hợp quốc
đang có mặt trong cửa hàng này vậy!
Tam Văn hãnh diện quá, miệng cười tủm tỉm, hai cánh mũi cứ phập
phồng lên xuống mãi không thôi.
Thầy Thất Sách thanh toán tiền xong, quay sang nhìn Tam Văn,
nói:
- Vậy là con đã khoác lên mình bộ nhung y của người hiệp sĩ. Từ
nay con phải ráng phấn đấu hết mình. Hiểm nguy không lùi bước, gian nan cũng chẳng
sờn. Một lòng một dạ chiến đấu vì đại nghĩa. Có như thế thì mới xứng đáng với bộ
trang phục này vậy!
Tam Văn rập gót giày đánh cộp:
- Thưa thầy! Đã rõ!...