Thứ Năm, 9 tháng 10, 2025

HIỆP SĨ TRỨ DANH (Chương XII)


Nghe tiếng Quạ kêu, thầy Thất Sách tiện tay bấm quẻ

Bày trò đấu võ, thay trời gỡ rối chuyện nhân duyên

 Từ giã Thạch Gia thôn cùng với câu chuyện về ngôi mộ cổ kỳ bí, hai thầy trò Tam Văn lại tiếp tục lên đường.

Sau một tuần ngược xuôi dong ruổi, buổi chiều hôm ấy, họ đặt chân đến một miền quê xa xôi nọ. Đó vốn là một vùng bán sơn địa, sơn thuỷ hữu tình, cảnh trí vô cùng xinh đẹp và nên thơ. Bên đường đi, họ nhìn thấy những ngọn đồi thoai thoải hình bát úp, nhấp nhô, xen kẽ giữa một vùng đồng ruộng xanh tươi. Non, xanh hoà quyện, khéo léo và tài tình như một trò chơi xếp hình của tạo hoá vậy.

Rời khỏi đường lớn, họ đi vào con đường đất đỏ quanh co và chạy dài như một nét vẽ. Chỗ con đập tràn trước mặt, có một đám phụ nữ đứng bên bờ đê xăm xắp, vừa giặt giũ vừa chuyện trò với nhau rôm rả. Dòng nước trong veo, rì rào tuôn xuống một cái hồ nhỏ gần đó, trước khi chảy vào hệ thống kênh thuỷ lợi tưới tiêu chạy dài tít tắp. Tiếng nước chảy róc rách, xen lẫn tiếng nói cười và âm thanh đập nước lạch xạch, lạch xạch vang lên đều đều như dệt vải.

Không khí ồn ào, nhộn nhịp, khiến tâm trí thầy Thất Sách cũng cảm thấy vui lây. Cây gậy vung vẩy trên tay, thầy hướng ánh mắt về phía những người phụ nữ và nói:

- Đàn ông lo việc đồng áng, phụ nữ thì giặt giũ, nội trợ. Cảnh tượng ấy thực thái bình làm sao!

- Con cũng từng nhìn thấy một con đập tràn như thế ở gần quê mình. Nghe nói là được xây dựng từ thời Pháp thuộc thì phải – Tam Văn tán thêm.

Chừng mười phút sau, họ đi đến một quãng đường vắng, hai bên chỉ toàn là đồng ruộng bao la. Lúa đến thì con gái, sóng đánh dập dờn, xanh mướt và mềm mại như nhung. Cả hai cùng dấn bước, thầy trước trò sau, bình thản và thong dong như những tu sĩ đi khất thực. Đương khi trò chuyện, chợt họ nghe có tiếng lá xào xạc, rồi một ngọn cuồng phong bất ngờ thổi thốc tới, hất tung cái mũ lá thầy Thất Sách đang đội trên đầu. Chiếc mũ bị ném mạnh xuống đất, chấp chới và lăn lông lốc trên đường một lúc rồi mất dạng. Những đám bụi cũng bị gió bốc lên khỏi mặt đất và cuốn tung mờ mịt, trời đất tối sầm, đến nỗi đứng cách xa một đoạn cũng không thể trông thấy nhau. Theo phản xạ, thầy Thất Sách vội đưa cánh tay lên che mặt, chiếc áo Ba Đờ Xuy thầy đang mặc trên người cũng bị ngọn gió tinh quái luồn vào, khiến cho nó phồng và căng lên như một cánh diều no gió.

- Cẩn thận!... Lốc xoáy đấy! – Giọng thầy Thất Sách vang lên trong tiếng gió thét gào.

Tam Văn giật nảy mình, và trong cơn bấn loạn, chú chỉ kịp đưa tay kéo sụp cái mũ xuống để tránh bụi bay vào mắt. Hai tay chú quờ quạng, chân bước từng quãng ngắn, luống qua luống cuống như gà mắc tóc.

Trên cây Gạo cổ thụ gần đấy, một con Quạ khoang bất ngờ đập cánh bay vút lên, hốt hoảng kêu to mấy tiếng “Quạ…Quạ…” rồi miệt mài bay thẳng về phương Nam. Gió vẫn thổi ù ù bên tai, hệt như âm thanh thét gào ghê rợn của quỷ dữ nơi âm tào, địa ngục. Cứ thế, chừng vài phút sau thì gió bụi mới tan hết, trời đất cũng trở lại quang đãng như xưa.

Tam Văn ẩy cái mũ lên, nhấp nháy con mắt, như vừa choàng tỉnh khỏi cơn mê.

- Thầy!...Thầy không sao chứ…thầy? – Chú quay sang, hỏi. Và mừng rỡ khi nhìn thấy thầy mình vẫn đang chống gậy đứng đó, sừng sững và uy nghiêm như một bức tượng đồng.

- Ta không sao! Tam Văn! – Thầy Thất Sách đáp và đưa tay phủi loạc xoạc những đám bụi đỏ bám đầy trên quần áo.

Bấy giờ Tam Văn mới chợt nhớ ra, cái mũ lá của thầy mình đã bị ngọn gió thổi bay từ lúc nãy. Chú dáo dác nhìn quanh, rồi bắt đầu tất tả chạy đi tìm. Phải mất một lúc, chú mới nhìn thấy nó nằm lấp sau một bụi cỏ, ngay bên mép của một con mương cạn gần đó. Mừng rỡ, chú vội với tay nhặt lên, vỗ vỗ cho sạch bụi rồi mang trả lại cho thầy.

Mặt mày tái nhợt, chú nói, giọng vẫn còn chưa hết hoang mang:

- Đột nhiên nổi lên một ngọn cuồng phong. Lại có cả tiếng quạ kêu thảm thiết. Chẳng biết là điềm gì nữa?

Thầy Thất Sách bấm một quẻ độn, rồi nói:

- Quạ kêu… Gió thổi!... Đây là điềm báo thầy trò ta sắp được ăn tiệc. Lại còn thâu nạp được thêm một viên đại tướng nữa!

Đang đói cồn cào, lại nghe nói sắp được đánh chén, Tam Văn không khỏi cảm thấy khấp khởi và mừng thầm trong bụng. Tuy nhiên, chuyện về viên đại tướng thì chú vẫn chưa tin, vì nghe ra có vẻ không được thực tế cho lắm. Cho rằng thầy mình nói quá lên như thế là để khoe mẽ và nâng tầm chiến lược, bởi vậy mà chú gãi đầu gãi tai, nói:

- Nếu như thầy là ông Lưu Huyền Đức hay một vị vua hùng mạnh nào đó thì còn nói. Đằng này thầy trò mình, một binh một tốt trong tay cũng chẳng có, lại còn tứ cố vô thân, vậy thì cần gì phải có thêm một viên đại tướng nữa kia chứ? Vả lại, làm cách nào để mà thâu nạp cho được. Thầy có đang nằm mơ giữa ban ngày không đấy?

Thầy Thất Sách vẫn tỏ ra lạc quan, đáp:

- Sao lại nằm mơ? Tam Văn! Ta tuy không phải là đế vương hay một bậc quân chủ lừng lẫy nào đó. Ta cũng không có thực lực và binh hùng tướng mạnh trong tay. Nhưng dù sao ta cũng là võ lâm minh chủ. Chẳng lẽ danh phận ấy còn chưa đủ để cho ta thâu nạp thêm một viên đại tướng hay sao?...

Tam Văn bóp trán nghĩ một lúc, rồi nói:

- Ừ!...Mà xem ra thầy nói cũng phải. Chúng ta cũng xứng lắm!...Nhưng chắc gì đã đúng được như quẻ bói kia chứ?

Thầy Thất Sách xoa cằm, đầy vẻ tự tin:

- Nếu như nhà ngươi vẫn còn chưa tin thì cả hai chúng ta sẽ cùng đánh cược vậy!

- Cược gì hở thầy?...- Tam Văn mở to mắt, tò mò hỏi.

- Nếu nhà ngươi thắng, phần mang vác hành lý sẽ do ta đảm nhiệm. Từ nay về sau, nhà ngươi sẽ không còn phải chịu đựng vất vả và nặng nhọc như trước nữa!

Tam Văn nảy lên như đỉa phải vôi:

- Ấy chết! Mang vác hành lý là công việc của những kẻ đầy tớ như con. Đời thủa nhà ai lại đi bắt thầy làm việc ấy kia chứ. Điều kiện ấy không được đâu!

- Vậy thì cho nhà ngươi tự ra điều kiện! – Thầy Thất Sách vuốt râu, nói.

Tam Văn xốc lại túi hành lý trên vai, hí hửng:

- Để thoã mãn tâm hồn ăn uống, con chỉ cần cược một bát phở là được. Nếu con thắng, thầy sẽ phải chiêu đãi con một bát phở tái nạm gầu loại đặc biệt!

Thầy Thất Sách búng ngón tay đánh tách:

- Tưởng gì chứ một bát phở thì đơn giản. Ta hứa: Nếu ngươi thắng, ta sẽ đãi ngươi một bát phở tái nạm gầu và còn khuyến mãi thêm cả quẩy nữa. Nhà ngươi cứ việc ăn bao nhiêu quẩy tuỳ thích, cho đến chừng nào thấy no căng bụng thì mới thôi!

o0o

Hai thầy trò theo chân người chủ nhà bước qua một cái cổng xây có lợp mái để đi vào bên trong.

Một cơ ngơi bề thế hiện ra: Tường hoa, cổng gạch, sân vườn rộng rãi. Khắp nơi, cây cảnh được trồng rất nhiều, chỗ nào cũng xanh tốt và trổ hoa sặc sỡ.

Bước qua khoảng sân rộng, họ đặt chân lên cái thềm gạch men có kẻ sọc ca rô bóng lộn.

Bên trong nhà, trưng nào là sập gụ, tủ chè, rồi tràng kỷ, bàn trà, kệ ti vi. Tất cả đều được chạm, khảm công phu và đánh sơn mài bóng loáng. Có vẻ như gia chủ là một người sính cổ thì phải. Trên ban thờ, đồ thờ bằng đồng sáng choang. Đôi hoành phi, câu đối được viết bằng chữ nho mạ vàng. Khói hương nghi ngút, hoa quả sắp đầy. Trên tường, có treo một chiếc đồng hồ quả lắc cũng được chế tác theo lối cổ. Phía trong mặt kính, chiếc quả lắc thong thả phát ra những âm thanh tích tắc, tích tắc đều đều như muốn nhắc nhở về sự vô tình và bất tận của dòng thời gian.

Thực là một gia đình hào phú và có của ăn của để. Được tận mắt chứng kiến sự xa hoa, Tam Văn cứ như mở cờ trong bụng. Xem ra, quẻ bói của thầy chú coi như cũng đã sắp đúng được một nửa rồi. Vì rằng, được tá túc trong một gia đình giàu có như thế này, thể nào mà thầy trò chú chẳng được tiếp đón tử tế và đãi tiệc ngon lành kia chứ.

Một cô gái trẻ, ước chừng mười tám, đôi mươi, vén rèm bước ra chào rồi lại lầm lũi đi vào trong. Cô mặc một chiếc váy liền thân màu hạt dẻ, tóc tết bím và thả xuống ngang eo. Tuy trang phục giản dị, nhưng ở cô vẫn toát lên cái vẻ xinh đẹp và đài các. Trong lúc bước đi, cô chỉ cúi đầu, khuôn mặt thanh tú dấu sau vạt áo phảng phất một vẻ u sầu.

- Tiểu nữ đây là?...- Thầy Thất Sách nhìn theo cô gái, hỏi.

- À!...Ừ! Đó là con gái yêu của lão, Tiểu Yến! – Chủ nhà đáp rồi mời khách cùng ngồi xuống tràng kỷ dùng trà.

Đến chiều, bà vợ ông lão cũng đi lễ chùa về. Bà bỏ dép ở bậc thềm rồi lặng lẽ đi vào nhà, trên người còn mặc nguyên chiếc áo dài phật tử màu xanh lơ, cổ đeo vòng tràng hạt to bản.

Ông lão nhìn lên, nói:

- Bà lão nhà tôi đấy!

Thầy Thất Sách nhớ ra hôm nay là ngày rằm, bèn nói:

- Chào cụ! Cụ đi lễ về?

- Vâng!...Chào ông!...- Bà cụ dè dặt đáp và tò mò nhìn thầy Thất Sách.

- À!... Còn đây là ông khách mới đến ở trọ nhà ta! – Cụ ông vội giải thích.

- Vậy à!...

Rồi bà cụ lại liến thoắng:

- Ối dào!... Người đi dâng lễ đông ơi là đông. Tôi phải chờ mãi mới đến lượt mình đấy.

- Bữa nay bà đi chùa nào? – Ông cụ hỏi, tay vẫn không ngừng chuyên trà.

- Chùa Đằng Vân. Đằng ấy có sư trụ trì mới về. Thầy còn trẻ mà giảng hay hay là!... Thôi!...Các ông cứ ngồi chơi. Tôi phải vào trong nghỉ một lát đây. Đi bộ cả ngày, hai cẳng chân long hết cả xương khớp rồi!...

Bữa tối hôm ấy được dọn trên một cái bàn gỗ lớn kê chính giữa phòng ăn. Chủ và khách cùng tề tựu đông đủ. Mâm cỗ ngày rằm đầy ú hụ những món ngon. Đồ ăn, thức uống bày la liệt trên bàn, chẳng khác nào đang mở tiệc cả. Cụ chủ nhà và hai thầy trò Tam Văn ngồi một bên. Ở phía đối diện, Tiểu Yến ngồi cạnh mẹ, dáng điệu ủ rủ, hai con mắt cô đỏ hoe như đang khóc. Những người khác cũng tỏ ra buồn rầu, chỉ lặng lẽ ăn mà chẳng chuyện trò gì cả. Không khí u ám, nhuốm màu tang thương. Thầy Thất Sách thấy thế thì lấy làm lạ. Đương khi tiệc tùng, lẽ ra ai nấy đều phải vui tươi mới phải, đằng này…

Vốn không thể chịu được những cảnh u buồn, thầy Thất Sách chống tay lên bàn, hướng về phía cô gái, nói:

- Tôi hỏi khí không phải! Chẳng hay tiểu thư nhà ta đây đang gặp phải chuyện gì không vui chăng?...

Bà cụ ngước lên, nói:

- Sư phụ quả là người tinh tường. Chẳng dấu gì sư phụ, cháu nhà tôi đây đang gặp khúc mắc về tình duyên. Thời gian này, có một kẻ ngang ngược thường xuyên quấy rối và ép uổng cháu. Đó chính là lý do khiến gia đình chúng tôi u buồn. Xin sư phụ cứ dùng bữa tự nhiên và bỏ quá cho thái độ không đúng mực này!…

Thầy Thất Sách nâng chén rượu uống một hơi cạn, đoạn quay nhìn ông cụ, nói:

- Lại có chuyện như vậy thật sao? Thưa cụ! Kẻ nào mà lại dám to gan làm nên những cái chuyện càn rỡ như thế?..

Ông cụ ngừng đũa, thở dài:

- Sư phụ đây là người hiểu chuyện, lại biết coi trọng lễ nghĩa. Bởi vậy mà tôi cũng không ngần ngại bày tỏ tấc lòng…Chuyện là: Hai vợ chồng chúng tôi hiếm muộn, cả đời chỉ sinh hạ được mỗi một mụn con gái này. Vì vậy mà vợ tôi cưng chiều cháu như báu vật, đến tuổi cập kê, những mong tìm nơi xứng đáng để gả. Nhưng niềm vui còn chưa kịp đến thì đã gặp ngay phải tai hoạ. Số là, thời gian này có một gã thanh niên đã để mắt đến Tiểu Yến và muốn tiến tới hôn nhân. Gã này vốn là con trai của một gia đình giàu có và thế lực trong vùng…

- Đó là hỷ sự. Lẽ ra cụ nên vui mới phải chứ? – Tam Văn buộc miệng, thắc mắc.

- Anh đây không biết đâu – Cụ già rầu rĩ, nói – Nếu hai trẻ yêu thương nhau thì không nói làm gì. Đằng này tiểu nữ nhà tôi không thích hắn. Vậy là hắn dùng thế lực để cấm đoán không cho con trai nơi khác đến đây để tìm hiểu Tiểu Yến nhà tôi…

- À!…Ra vậy! – Thầy Thất Sách thở hắt ra – Xin mời cụ cứ tiếp tục cho!

Cụ già kể tiếp:

- Cách đây đúng một năm. Lần ấy gã thanh niên đi xem văn nghệ, thấy Tiểu Yến nhà tôi xinh đẹp, lại múa giỏi hát hay thì đem lòng si mê. Từ đó, hắn ngày đêm đeo bám không dứt. Hắn ép gia đình tôi phải gả Tiểu Yến cho hắn, doạ nếu không thì sẽ quấy phá và khiến cho con gái tôi trở thành gái ế, gái già. Tiểu Yến thì lại đã ưng một chàng trai xã bên, vốn là bạn học từ hồi phổ thông. Cũng vì chuyện này, chàng trai ấy đã bị bọn chúng đón đường đánh cho một trận rất nặng, phải nhập viện mất mấy tháng mới khỏi. Gia đình chúng tôi lo lắng lắm, còn cháu Tiểu Yến cũng vì đau buồn và uất ức mà cứ đóng cửa khóc lóc suốt ngày…

Câu chuyện đã khiến cho lửa giận trong con người thầy Thất Sách bốc lên bừng bừng. Thế rồi, mắt hổ trợn trừng, mày tằm dựng ngược, thầy dẫm mạnh chân xuống đất mà thét lên rằng:

- Cha chả!...Thực là tức quá!... Tức quá đi mất!...

- Xin sư phụ bớt giận! – Cụ bà giật mình, nói.

Khi đã phần nào hạ hoả, thầy Thất Sách vuốt râu, nói:

- Sự thể tuy rắc rối, éo le thật. Nhưng với tôi mà nói, chuyện đó cũng chẳng mùi mẽ gì cả. Nếu tiểu thư nhà ta đây muốn thoát khỏi gã đàn ông đeo bám kia, tôi đây dù bất tài, cũng xin giúp một tay!

Ông lão nhìn thầy Thất Sách, lo lắng, nói:

- Ông khách không nói đùa đấy chứ? Tôi chỉ sợ không những không giải được nạn mà lại còn vạ lây đến ông thì khốn!

Thầy Thất Sách giơ tay, khảng khái:

- Xin lấy danh dự hiệp sĩ ra để thề! Tôi đây không hề nói đùa bao giờ cả!

Nãy đến giờ, Tam Văn chỉ lặng lẽ ngồi ăn và hóng chuyện. Đến lúc này, chú mới lên tiếng:

- Thầy tôi nói thật đấy! Không hề đùa đâu! Mọi người chưa biết đấy thôi, từ khi bỏ nhà ra đi đến nay, ông ấy đã lập được vô số những chiến công hiển hách rồi đấy!

Thầy Thất Sách ngồi thẳng người lên, vuốt râu, ngầm xác nhận lời của học trò.

Những lời lẽ của hai thầy trò Tam Văn đã khích lệ tinh thần ông cụ. Tuy vậy, cụ vẫn tỏ ra nghi ngại:

- Dù là vậy! Nhưng hai người thân cô thế cô, lại từ nơi khác đến đây. Làm sao các vị có thể thắng được họ kia chứ. Thế lực của họ ở đây lớn lắm. Đến chính quyền còn chẳng làm được gì nữa là!...Xin sư phụ hãy cân nhắc thật kĩ trước khi quyết định hành động thì mới được!…

Bị chạm lòng tự ái, thầy Thất Sách dằn mạnh cái chén xuống bàn, nói:

- Nếu không cứu được tiểu thư nhà ta đây, tôi xin thề là sẽ từ bỏ ngay lập tức tước hiệu hiệp sĩ đầy danh giá này. Tôi cũng thề rằng: Dù có bất cứ chuyện gì xẩy ra đi nữa, tôi đây cũng sẽ nhận trách nhiệm hết. Không để phải liên luỵ đến ai cả!...

Thấy thầy Thất Sách đã thề độc như thế, mọi người bấy giờ mới dám tin là thật. Cụ bà chắp tay, lầm rầm khấn:

- Cầu trời phật phù hộ, độ trì cho vị ân nhân của gia đình chúng tôi đây có đủ sức mạnh để chiến đấu và chiến thắng mọi thế lực hắc ám ở trên đời!... Nam mô a di đà phật!...Nam mô a di đà phật!...

Khuôn mặt vốn u buồn xưa nay của Tiểu Yến bổng ửng lên một sắc hồng. Nàng thở phào nhẹ nhõm, như trút được cái gánh nặng ngàn cân vẫn trĩu nặng trong lòng. Trước khi đứng lên để lui vào nhà trong, nàng ngước cặp mắt long lanh nhìn thầy Thất Sách với một vẻ biết ơn và đầy hy vọng.

Vì đã có lời hứa của thầy Thất Sách, không khí buổi tiệc lại trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết. Người ta chuyện trò, tâm sự và còn chúc tụng lẫn nhau, mãi đến tận khuya mới tan.

Quả như ông lão đã nói, hôm sau, gã thanh niên kia lại đến để thúc ép và gây sự. Vừa nghe thấy tiếng la ó ngoài sân, mọi người trong nhà đều tỏ ra lo lắng, bồn chồn. Tiểu Yến đứng tựa vào người mẹ, ánh mắt dáo dác, cả người nàng run lên như cầy sấy. Thầy Thất Sách khoát tay, nói:

- Mọi người đừng sợ! Xin hãy theo tôi ra ngoài này!

Mọi người cùng đi ra thềm và đứng sau lưng thầy Thất Sách. Tam Văn thì khoanh hai tay trước ngực, đứng cạnh thầy để trợ oai.

Từ trên thềm, thầy Thất Sách nhìn thấy một thanh niên cao lớn lực lưỡng, mặt vuông, mắt sáng đang đứng chống nạnh trước sân. Anh ta ăn vận lịch sự, quần âu, áo trắng, ra dáng con nhà lắm. Sau lưng lại có khoảng chục tên lâu la tháp tùng, đứa nào đứa nấy đều lớn tiếng la hét, hùng hùng hổ hổ như một đám giặc cỏ.

Để chiếm thế thượng phong, thầy Thất Sách nói trước lên rằng:

- Vị công tử kia là ai? Cớ sao lại đến đây làm náo động tư gia người khác như vậy?

Gã thanh niên cũng lớn tiếng, đáp:

- Tôi là ai thì liên quan gì tới ông. Ông ăn gan hùm mật gấu hay sao mà lại dám can thiệp vào chuyện của tôi? Khôn hồn thì hãy mau tránh ra, kẻo lại tai bay vạ gió bây giờ. Đến khi ấy lại bảo là tôi đây không nói trước!…

Đám lâu la vỗ tay rào rào, rồi lại hú hét ầm ĩ để thị uy.

Thầy Thất Sách vẫn tỏ ra bình thản, nói:

- Công tử đây dung mạo sáng láng, xem ra cũng là người có học thức. Chắc phải biết rằng: Nhân duyên là do trời định, chứ con người không thể cưỡng cầu hay sao?

Gã kia phẩy tay, bất cần:

- Ta đây không cần biết. Ta thích Tiểu Yến và nhất quyết phải cưới nàng cho bằng được. Chỉ có thế thôi! Chừng nào mà nàng ấy còn chưa đồng ý thì ta đây vẫn còn chưa đi vậy!

Gã nói xong thì sấn sổ định bước lên thềm. Thầy Thất Sách liền đưa tay ngăn lại:

- Khoan đã!...Nếu công tử muốn hỏi cưới tiểu thư đây cũng được. Nhưng phải chấp nhận một điều kiện!...

Gã công tử sững lại vì động tác ra tay quá nhanh và bất ngờ của thầy Thất Sách. Có vẻ như không thể chờ thêm được nữa, gã vung tay, sốt sắng:

- Đừng nói là một điều kiện, chớ một ngàn điều kiện, ta đây cũng đáp ứng. Hãy nói mau đi!...

Thầy Thất Sách nhìn thẳng vào mắt hắn, nói:

- Điều kiện cũng đơn giản thôi. Bây giờ chúng ta sẽ đấu võ với nhau. Nếu đánh thắng được ta thì mọi sự tuỳ ý ngươi định đoạt. Nhược bằng thua thì nhà ngươi phải buông tha cho cô gái, từ nay không được đến đây để gây sự và quấy nhiễu nữa!

Gã thanh niên cậy mình còn trẻ và có chút võ vẽ. Lại thấy thầy Thất Sách gầy gò, ốm yếu thì đâm ra coi thường. So sánh tương quan, gã chắc mẩm thể nào mình cũng thắng. Bởi vậy mà không cần suy nghĩ nhiều, gã đồng ý ngay tắp lự:

- Tôi chấp nhận thách đấu! Nhưng ông nhớ là phải giữ lời hứa đấy nhé!

- Quân tử nhất ngôn! Có mọi người ở đây làm chứng. Mong công tử cũng vậy, hãy nhớ giữ lời hứa cho!

- Tôi xin hứa!

- Bây giờ thì đấu gậy, đấu kiếm hay đấu thương? – Thầy Thất Sách chống tay, hỏi.

- Hôm nay tôi không mang theo vũ khí. Thi đấu tay không vậy!

- Được! – Thầy Thất Sách lớn tiếng đáp, rồi xắn tay áo, lẹ làng bước xuống sân.

Bấy giờ những người có mặt ở đấy đều bảo nhau đứng lui ra, nhường lại một khoảng sân rộng để cho hai đối thủ chuẩn bị thi đấu.

Dĩ nhiên rồi, bên nào thì cổ vũ cho người của bên ấy. Đám lâu la của gã công tử hò nhau nhảy nhót, la hét om sòm để nâng cao sĩ khí cho quân mình. Phía trên thềm, mấy người nhà ông lão và Tam Văn thì im lặng cầu nguyện cho thầy Thất Sách. Bấy giờ lo lắng nhất là Tiểu Yến, nàng chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt và lầm rầm cầu nguyện cho vị ân nhân của mình sẽ giành chiến thắng. Vì rằng, tất cả hạnh phúc của đời nàng lúc này đều được đặt cược trong một ván đấu sinh tử này vậy.

Trái ngược với tuổi tác và vóc dáng gầy gò, thân pháp thầy Thất Sách rất nhanh nhẹn, càng đánh càng hay, càng dẻo dai. Chỉ một lúc sau, thầy đã hoàn toàn làm chủ tình hình và chiếm thế thượng phong. Gã thanh niên ban đầu còn hùng hổ, nhưng về sau núng thế dần và bắt đầu phải nhìn đối phương bằng một con mắt khác. Không còn dám tỏ ra coi thường, gã bắt đầu thi đấu một cách dè chừng và ra đòn cũng thận trọng hơn trước. Gã đã trúng phải mấy đòn vào người, vào mặt. Trong khi đó, thầy Thất Sách thì vẫn bình an, vô sự.

Như vậy là đã rõ, trình độ thấp cao đã rõ ràng. Thầy Thất Sách như chim phượng hoàng tung cánh, phô diễn hết những đòn thế vô cùng hiệu quả và đẹp mắt. Trong khi gã công tử thì hoàn toàn thất thế, như một con gà rù lông rủ cánh, ướt lướt thướt dưới mưa. Gã bắt đầu di chuyển lòng vòng để né đòn, vừa cúi người thủ thế vừa thở phì phò như kéo bễ.

Gã biết mình kém thế, chỉ có đánh nước bất thình lình thì may ra mới giành chiến thắng được. Vừa khi thấy đối phương sơ ý, gã bất ngờ gã hét lên một tiếng vang trời, rồi ngiêng người, tung ra một cú đá cao hiểm hóc. Nhanh như cắt, thầy Thất Sách cũng lập tức xoay người quét chân đối phương. Gã thanh niên bị mất trụ, lập tức đổ oạch xuống sân như một thân chuối bị phạt ngang. Đau đớn và tẽn tò, gã nhăn mặt, rồi từ từ xoay người, chống tay lồm cồm bò dậy.

- Được!...Tôi chịu thua! – Gã xoa tay đứng lên, mặt đỏ gay đỏ gắt. Rồi gã vùng vằng quay sang đám lâu la lúc này hẵng còn chưa hết bàng hoàng, ra lệnh:

 - Chúng ta đi!...

Lũ phá đám đi rồi, lúc này mọi người trong nhà ông lão mới oà lên vì hạnh phúc. Cụ bà le te chạy tới, nắm lấy cánh tay thầy Thất Sách, run run:

- Ngày hôm qua, tôi vừa mới đi chùa dâng sao giải hạn về. Thế là gặp được ngay quý nhân phù trợ. Sư phụ đây chính là ân nhân của gia đình chúng tôi vậy!

- Không có gì!...Không có gì! – Thầy Thất Sách xúc động, lắp bắp.

Còn Tiểu Yến thì khỏi phải nói, nàng mừng đến rơi nước mắt. Với vẻ mặt đầy xúc động, nàng quỳ mọp trước mặt thầy Thất Sách, lau nước mắt, mà rằng:

- Vậy là chuỗi ngày u sầu trước đây của tiểu nữ đã hoàn toàn chấm dứt. Từ nay, trái tim tiểu nữ đã vui tươi trở lại. Xin đa tạ sư phụ, người đã cứu vớt cả cuộc đời của Tiểu Yến này đây!...

Thầy Thất Sách đỡ cô gái lên, nói:

- Chúc cho cô nương sớm gặp lại người mình thương. Hai người sẽ sống với nhau đến đầu bạc răng long, trăm năm hạnh phúc!

Tiểu Yến đứng lên, khép nép đứng cạnh thầy Thất Sách, nét mặt nàng tươi rói như hoa, rạng ngời vì hạnh phúc.

o0o

Sáng hôm sau, gã công tử dẫn theo một tên người nhà sang tìm gặp thầy Thất Sách. Gã ăn vận lịch sự như đi dự hội nghị, còn người đi cùng thì khệ nệ bưng trên tay một mâm lễ vật đầy ắp có phủ nhiễu đỏ.

Khác với vẻ hiếu chiến và hống hách hôm qua, thái độ anh ta hôm nay nom nhã nhặn và biết điều hẳn. Anh ta đi vào nhà, ân cần chào hỏi mọi người và tỏ ra vô cùng hối lỗi với một nụ cười luôn nở trên môi.

Thầy Thất Sách tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Hôm nay công tử lại đến đây, chẳng lẽ còn muốn thi đấu nữa chăng?

Công tử chắp tay, nói:

- Xin sư phụ chớ hiểu nhầm! Hôm qua, nhờ duyên trời run rủi, đệ tử may mắn được gặp mặt và thi đấu với sư phụ. Bởi vậy mới biết sư phụ võ công cái thế, tài nghệ siêu quần. Đệ tử đây lấy làm bội phục lắm. Hôm nay đệ tử mạn phép quay lại đây, một là xin vái ngài làm sư phụ, hai là thỉnh ngài về để ngài truyền thụ võ công cho. Sáng nay, đệ tử sắm vội lễ vật rồi cùng gia nhân xuất hành sớm. May quá! Vẫn còn gặp được sư phụ ở đây!…

Dứt lời, anh ta lại quay sang nói với gia nhân:

- Nhà ngươi kìa!...Còn không mau dâng lễ vật đi!

Người đầy tớ vâng dạ, rồi tiến đến quỳ trước mặt thầy Thất Sách, hai tay giơ mâm lễ vật lên quá đầu.

Vì chưa biết nên xử trí làm sao, thầy Thất Sách xoa xoa tay, ngập ngừng:

- Chuyện này thì!...

Cụ chủ nhà nói xen vào:

- À!...Ờ!...Tôi xem công tử đây cũng là một người có chí tiến thủ. Cậu ấy đã thực lòng như thế, nếu không vội gì, xin sư phụ hãy nhận lời thì cũng rất tiện!

Thầy Thất Sách ngồi chống tay, nhíu mày suy nghĩ rất lung. Lát sau, thầy nói:

- Thôi được! Nể lời cụ đây…Cũng như thịnh tình của công tử. Tôi xin nhận lời!...

Rồi thầy nhìn sang Tam Văn, nói:

- Con hãy thâu lấy lễ vật đi!

Tam Văn dạ lên một tiếng, rồi tiến đến, đỡ lấy mâm lễ vật từ tay người đầy tớ và cẩn thận đặt lên bàn.

Công tử cả mừng, quỳ xuống, chắp tay:

- Sư phụ! Đệ tử tên Bình, họ Trần. Xin hãy nhận của đệ tử đây một lạy!

Thầy Thất Sách đỡ anh ta dậy:

- Bình công tử, xin hãy đứng lên! Chúng ta cùng ngồi xuống đây để nói chuyện!

Mọi người ngồi quây quần, cùng nhau trò chuyện rất chi là vui vẻ. Vậy là mọi khúc mắc và ân oán giờ đây đều đã được gỡ nút. Chuyện hung đã hoá kiết. Với tài năng và uy tín của mình, hiệp sĩ Thất Sách đã hoá giải được nhân duyên cho hai trẻ, lại còn thâu nạp được thêm một đệ tử trẻ tuổi nữa. Thực là niềm vui nhân đôi, đẹp lòng bên này lẫn bên kia. Người xưa nói quả không sai, có đánh nhau thì mới biết nhau vậy.

Lúc này vì vui quá, chủ nhà lại mang rượu ra để mời mọi người cùng uống. Rượu được vài tuần, công tử sốt sắng đứng lên, xin phép được đón hai thầy trò Tam Văn cùng đi về nhà với mình.

Đứng đón họ trước cổng là một người đàn ông trạc tuổi trung niên, tướng mạo phương phi và béo tốt như quan phụ mẫu. Ông ta đứng cạnh cây Thạch Lựu Tàu, hai tay buông thỏng, cố rướn người lên để phù hợp với không khí trang nghiêm, thành ra dáng dấp nom có vẻ thiếu tự nhiên. Và vì quá hồi hộp, ông cử động liên tục, khiến cho cái cằm chẻ núng nính cứ ngọ nguậy một cách khó khăn sau lớp cổ áo bó sát. Người ấy chính là bố đẻ của Bình công tử, một doanh nhân và cũng là chủ nhân của ngôi nhà.

Ngay khi vừa nhìn thấy thầy Thất Sách, ông ta hấp tấp bước về phía trước, nhoẻn miệng cười rất tươi:

- Xin chào sư phụ! Mời sư phụ quá bộ vào trong tệ xá!

- Chào ngài! – Thầy Thất Sách cũng cúi thấp người, lịch sự bắt tay.

Dọc theo hàng dậu tiếp giáp khoảng sân với khu vườn, có rất nhiều giò phong lan được treo trên cao đang trổ hoa sặc sỡ. Lan Hồ Điệp sắc hồng giống những cánh bướm nhỏ bay lượn. Lan Vũ Nữ vàng rộm, những cánh hoa xoè ra nom như người vũ nữ xinh đẹp đang múa. Rồi lan Phi Điệp, những chùm hoa chi chít buông thõng xuống dưới, rực rỡ và ngát hương. Còn có cả Hài Lan Vệ Nữ với hình dáng giống như những chiếc hài xinh xắn…; nhiều, có rất nhiều những giống Lan quý mà bản thân thầy Thất Sách cũng không tài nào phân biệt và đếm hết cho xuể. Ắt hẳn chủ nhân phải là một người yêu hoa lắm thì mới có thể cất công sưu tầm được cả một vườn Lan xinh đẹp đến vậy.

Mọi người cùng theo nhau đi vào trong nhà. Khi tất cả đều đã an toạ, chủ nhà húng hắng ho lên vài tiếng, rồi bắt đầu mở lời:

- Hôm qua, tôi đã được nghe cháu Bình kể rất nhiều về sư phụ. Rất vinh hạnh vì sư phụ đã nhận lời ghé thăm tệ xá. Từ nay, xin sư phụ hãy ở lại đây, cứ coi như đây là nhà, không cần phải ngần ngại và khách sáo gì cả. Chúng tôi hứa là sẽ tiếp đón và hầu hạ chu đáo! Đứa con tôi ngỗ ngược không ra gì. Cúi mong sư phụ hết lòng dạy dỗ cho!

Thầy Thất Sách chắp tay, đáp:

- Ngài dạy quá lời! Công tử nhà ta đây, ngoài cái tính bồng bột và háo thắng của tuổi trẻ, còn lại cái gì cũng tốt cả. Cậu ấy là người cầu tiến, ham học hỏi, sẽ là một nhân tài võ học tương lai. Xin ngài chớ quá lo lắng và bận tâm làm vậy!

Chủ nhà cả mừng:

- Nếu quả vậy thì những người làm cha như tôi đây cũng lấy làm vinh dự lắm. Chỉ mong sư phụ hết lòng hết sức uốn nắn cho cháu. Chúng tôi sẽ xin bù đắp và báo đáp cái công lao trời biển ấy!…

Thầy Thất Sách vẫn tỏ ra khiêm nhường:

- Tôi đây biết đến đâu sẽ chỉ bảo đến đó. Xin hứa là sẽ cố gắng hết sức. Mong ngài cứ yên lòng cho!…

Cuộc ra mắt như vậy coi như đã thành công, cả chủ và khách đều tỏ ra hài lòng, hỉ hả.

Bình công tử thì vui và háo hức lắm. Cậu xăng xái sai gia nhân quét dọn, đi chợ, chuẩn bị làm cỗ để đãi khách. Rồi lại đích thân đi pha trà, rót nước để đón tiếp sư phụ Thất Sách.

- Bố biết không? Con phải nài nỉ mãi, sư phụ mới đồng ý nhận lời đấy. Xưa nay, con chưa từng thấy một ai bản lĩnh cao cường, cũng như có tấm lòng quảng đại như sư phụ đây cả! – Bình công tử hỉ hả, nói.

- Công tử quá khen! – Thầy Thất Sách xua tay, cả cười.

- Từ nay, con phải nghe lời thầy đây. Ráng học hỏi để rèn đức, luyện tài nghe con! – Người bố nói và nhìn con bằng ánh mắt ân cần.

- Vâng ạ! – Công tử lễ phép, đáp.

Bình công tử hầu chuyện thêm một lúc, sau đó cậu bảo đám người nhà hãy cùng mình lui ra để cho hai người lớn được tự nhiên nói chuyện.

Chủ nhà rót trà, rồi cất giọng trầm ngâm:

- Cũng cần phải nói cho thầy biết về gia cảnh chúng tôi. Cách nay gần chục năm, vợ tôi chẳng may bệnh trọng, rồi mất sớm. Bà ấy chỉ để lại cho tôi mỗi thằng con trai là cháu Bình đây. Thương nó sớm mồ côi mẹ, tôi đã cố gắng nuôi dạy cháu tử tế. Cho cháu ăn học đầy đủ, không để kém bạn kém bè. Những mong khi lớn lên, cháu sẽ tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình, vốn là sự nghiệp tâm huyết một đời của tôi. Rủi thay, nó lại chẳng chịu học hành gì cả, suốt ngày chỉ ham múa võ, đánh gậy mà thôi. Lúc lâm chung, mẹ nó đã cầm tay, tha thiết dặn tôi phải yêu thương và nuôi dạy nó nên người. Nghĩ đến bà ấy, tôi không nỡ đánh mắng nó bao giờ cả. Thú thực với thầy, tiền bạc nhà tôi chẳng thiếu, chỉ mong sao cháu Bình đây biết tu chí nên người mà thôi.

Thầy Thất Sách nói:

- Ở đời mỗi người một chí hướng, chẳng ai có thể ép buộc được. Nếu cháu đã có sở thích như thế. Ta cũng nên bồi dưỡng cho cháu thành tài, thay vì cấm cản!…

- Thầy dạy chí phải! Tôi đây cũng là người có tư tưởng tiến bộ, chẳng phải tuồng bảo thủ gì!...

Thầy Thất Sách nói tiếp:

- Võ công của công tử nhà ta đây chỉ là để biểu diễn cho đẹp mắt mà thôi. Còn khi lâm thực chiến thì chẳng có chút hiệu quả nào cả. Võ thuật, suy cho cùng cũng phải thực dụng, phải hộ được thân và giúp được người. Có những thứ võ công xem qua thì hào nhoáng, nhưng khi gặp cao thủ, họ chỉ cần ra một vài đòn là phá được thế ngay.

Quan điểm của thầy Thất Sách đã hoàn toàn thuyết phục được người chủ nhà từng trãi và khó tính. Bởi vậy mà ngay lập tức, thầy được nhận làm Tân Khách và được đối đãi hết sức long trọng. Cứ hai ngày thầy trò họ lại được đãi một tiệc nhỏ, năm ngày một tiệc lớn. Về phần Tam Văn thì khỏi phải nói, chú ta khoái chí vô cùng. Ngày nào cũng được đánh chén no say và rượu chè  tuý luý, với chú, thử hỏi còn có hạnh phúc nào bằng? Suy cho cùng, mục đích đi phiêu lưu của chú cũng chỉ là được ăn no và thưởng thức càng nhiều càng tốt những món ngon vật lạ trên đời, chứ đâu phải để lập được nhiều chiến công hiển hách như thầy. Bởi vậy, mặc cho ai luyện công, mặc cho ai luyện võ, chú cứ việc chén đẫy những món ngon tuỳ thích. Dù không sẵn tính thông minh, nhưng chú cũng hiểu rằng, có được sự đón tiếp nồng nhiệt ấy, cũng nhờ ở trình độ võ thuật của thầy. Đó chính là cần câu cơm của hai thầy trò chú lúc này vậy. Bởi thế, một mặt chú cầu nguyện cho vốn liếng võ thuật của thầy mình nhiều như cát sa mạc, dùng mãi không bao giờ hết, mặt khác, chú nhiệt tình lăng xê cho thầy mình hết nấc. Trong một lần tiệc tùng tuý luý càn khôn, chú đã giơ cao ngón tay cái lên mà nói với một giọng vô cùng phấn khích:

- Một người từng được thiên hạ xưng tụng là “Võ lâm minh chủ” thì ắt hẳn võ công cũng thuộc hàng đệ nhất cao thủ rồi. Công tử nhà ta quả là tốt phúc, khi may mắn được sư phụ tôi đây nhận làm đệ tử ruột vậy!

Công tử cả cười, rồi lại hỏi Tam Văn với một giọng đầy ganh tị:

- Còn anh đây, được theo hầu sư phụ lâu như thế, ắt hẳn đã học được nhiều bí bíp võ công lắm nhỉ?

Tam Văn ưỡn ngực, đáp:

- Chắc chắn là vậy rồi! Vì tôi đây chính là đại đệ tử của sư phụ kia mà!

Công tử chắp tay:

- Luận về vai vế, đệ đây phải gọi huynh là “Đại sư huynh” thì mới phải!

- Đúng thế! – Tam Văn đáp, mũi phổng lên vì tự hào.

Mọi người đều phá lên cười vui vẻ. Từ đó về sau, Bình công tử luôn đối xử lễ độ với Tam Văn, một “Đại sư huynh”, hai “Đại sư huynh”, chứ không bao giờ dám tỏ ra thất lễ hay hỗn láo cả.

Chủ nhà dành cho thầy Thất Sách và Bình công tử một khoảng đất trống và bằng phẳng phía sau vườn nhà để ngày ngày cùng nhau luyện võ. Chỗ này kín đáo và yên ắng, lại ít người lại qua, rất phù hợp để cho họ tập luyện mà không sợ bị quấy rầy và phân tâm.

Những lúc rỗi, thi thoảng ông chủ cũng ra vườn để xem hai thầy trò luyện võ. Được tận mắt chứng kiến thái độ luyện tập hăng say như vậy, ông đã không ngần ngại dành cho họ những lời động viên và khen ngợi hết lời.

Từ ngày thầy Thất Sách đến, khu vườn suốt ngày vang lên những tiếng luyện võ huỳnh huỵch, tiếng gậy khua chan chát không ngừng. Một bầu không khí sôi động và thượng võ mà người ta vẫn thường thấy trong những cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp hay phim bộ cổ trang vậy.

Về phần công tử, với lòng ham học hỏi, lại gặp được thầy giỏi tận tình chỉ bảo, trình độ võ thuật của cậu cũng ngày một tiến bộ vượt bậc.

Chừng một tháng sau, thầy Thất Sách từ biệt gia chủ và nói:

- Bình công tử đã thành tài. Thầy trò tôi lại còn có việc phải lên đường. Vậy cúi xin ông và công tử cho phép chúng tôi được nói lời tạm biệt!...

Chủ nhà giật mình, nói:

- Ấy!...Xin thầy hãy ở lại. Cháu Bình còn phải cần đến sự dạy dỗ và kèm cặp của thầy nhiều lắm! Có phải thầy sợ gia đình tôi tốn kém hay không? Thầy yên tâm, cứ ở lại đây  bao nhiêu cũng được. Nhà chúng tôi đây còn đủ sức nuôi thầy mà!…

Thầy Thất Sách lắc đầu, nói:

- Ý tôi không phải vậy!...Chỉ là chúng tôi có việc phải lên đường. Vả lại, tài sức tôi cũng có hạn. Giờ đây Bình công tử như một con chim đã đủ lông đủ cánh, cần phải tìm một thầy khác giỏi hơn để nâng cao cảnh giới. Học hỏi và rèn luyện không ngừng, đó chính là cái cách để người quân tử lập thân, lập nghiệp vậy!…

Hai bố con Bình công tử hết sức giữ thầy Thất Sách ở lại nhưng không được, sau cùng, họ đành phải ngậm ngùi đồng ý. Họ đặt tiệc tiễn chân, lại còn cẩn thận chuẩn bị quà cáp và tiền bạc để biếu hai thầy trò làm lộ phí lên đường.

o0o

Sau khi ra khỏi nhà Bình công tử, thầy Thất Sách vừa đi vừa nói:

- Nhà ngươi đã thấy chưa? Ta nói có sai bao giờ đâu! Chẳng phải là ta đã thâu nạp được thêm một viên đại tướng rồi hay sao!?

- Thầy nói viên đại tướng nào? – Tam Văn ngạc nhiên, hỏi lại.

- Bình công tử chứ còn ai nữa! – Thầy Thất Sách thủng thẳng, đáp.

- Nhưng đó là đệ tử của thầy mà. Sao lại gọi là đại tướng được? – Tam Văn vẫn gân cổ lên, cãi.

- Nhà ngươi thật chẳng hiểu gì cả! – Thầy Thất Sách bắt đầu tỏ ra bực bội - Một tráng sĩ khoẻ mạnh và tài giỏi như thế. Nếu như sinh vào thời loạn, ắt hẳn sẽ là một viên đại tướng và lập được nhiều chiến công hiển hách. Chẳng lẽ cứ phải khắc chữ vào trán thì mới gọi là đại tướng quân hay sao? Nếu nhà ngươi sợ thua cược thì cứ nói thẳng ra, ta đây sẽ tha cho. Gì chứ cái khoa gieo quẻ, bấm độn thì ta đây chẳng có sai lệch bao giờ cả!

Quả thực, những dữ kiện của quẻ bói cho đến lúc này đều đã phát lộ và ứng nghiệm cả. Tam Văn thán phục thầy mình lắm. Bởi vậy, chú nói:

- Vâng! Con đã chịu thầy rồi!...

Vài giây im lặng, rồi với một vẻ mặt khinh khỉnh, thầy Thất Sách nói thêm:

- Cái dở của người đời là cứ nhìn vào hình thức để đánh giá mà quên đi cái cốt lõi bên trong. Hình thế cũng giống như trang phục, nó chỉ là cái tên gọi mà thôi. Người ta có thể mặc lên người những bộ trang phục khác nhau, nhưng con người thì chỉ có một. Cái năng lực của một con người mới đáng nói, chứ quan trọng gì ở bộ trang phục xấu, đẹp đâu. Bởi vậy, ta chỉ muốn khuyên nhà ngươi một câu: Chớ có “Ham vỏ bỏ ruột”. Nghe chửa!?