Qua đầm phá, cưỡi thuyền vượt Phá Tam
Giang
Vào đại nội, chạm mặt đoàn tuồng cung đình Huế
Lúc này, trước mặt hai thầy trò Tam Văn là một bến nước mênh
mông, bọt tung trắng xoá, chẳng thể nhìn thấy đâu là bến bờ. Chỉ nghe tiếng
sóng vỗ ì oạp, tiếng gió thổi lộng ù ù bên tai không ngớt.
Tam Văn đưa tay lên mắt, nhìn ra xa:
- Đây là biển hả thầy?
- Không phải biển! Tam Văn! Đây chính là Phá Tam Giang, nơi hợp
lưu của ba con sông lớn là sông Hương, sông Ô Lâu và sông Bồ. Người dân ở đây vẫn
quen gọi đó là đầm phá - Thầy Thất Sách đáp.
- Đầm phá gì mà lớn ghê! Bây giờ chúng ta phải đi thuyền qua đây
hở thầy? – Tam Văn xoay xoay cái mũ sắt trên đầu, hỏi.
- Phải!
- Đường bộ có cầu, thuận lợi, tại sao ta không đi mà lại phải chọn
cách khó khăn này?
Thầy Thất Sách diễn giải:
- Ca dao Việt Nam có câu:
Thương em anh cũng muốn vô
Sợ Truông nhà Hồ sợ Phá Tam Giang.
Cho thấy cái gian nan, hiểm trở của Phá Tam Giang trên con đường
thiên lý Bắc Nam xưa. Khi ấy, nhắc đến Phá Tam Giang, đừng nói đến người thường,
mà ngay đến cả những tay hảo hán lừng lẫy cũng phải rùng mình kinh sợ không dám
vượt qua. Ngày nay, từ bắc vào nam đã có đường bộ, bằng phẳng dễ đi. Sở dĩ ta
chọn vượt phá tam giang, vì đó là một hành động mang tính biểu tượng. Thể hiện
lòng quyết tâm vượt khó và chiến thắng thách thức của ta trên bước đường phiêu
lưu vạn dặm. Trò đã hiểu chưa?!
Tam Văn nheo mày, tặc lưỡi:
- Vâng! Thế cũng được. Cứ coi như mình đi tham quan, du lịch đầm
phá vậy!
- Ờ!…ờ!…Cũng có thể nói như vậy. Nhưng với những hiệp sĩ như
chúng ta thì phải hiểu theo nghĩa đi tìm kiếm phiêu lưu mạo hiểm. Trên bước đường
phiêu lưu, thầy trò ta sẽ lập vô số những chiến công hiển hách. Nhưng tựu trung
lại, có ba loại chiến công chính: Một là chiến thắng các thế lực hắc ám để giúp
đời. Hai là chiến thắng ma quỷ và thú dữ. Ba là chiến thắng thiên nhiên, như
trèo đèo vượt núi, vượt sông, vượt đầm phá…chẳng hạn.
- Nhưng làm sao chúng ta có thuyền để vượt sông? – Tam Văn nhìn
quanh, lo lắng hỏi.
- Bây giờ chúng ta sẽ đi tìm! – Thầy Thất Sách đáp, rồi quay người,
hăm hở bước đi.
Vậy là hai thầy trò lại dắt díu nhau đi dọc bờ sông để tìm thuyền.
Đến một bãi lau sậy, họ nhìn thấy có mấy chiếc thuyền thon đang neo đậu. Trên mỗi
thuyền như thế lại có một người chèo. Thầy Thất Sách chống gậy bước xuống mép
nước xăm xắp, hỏi một chủ thuyền:
- Thưa ông! Chúng tôi muốn thuê chiếc thuyền của ông để vượt Phá
Tam Giang, được chăng?
- Sẵn sàng! Thưa ngài! Mời hai ngài lên thuyền. Tôi đây sẽ phục
vụ tận tình! – Người chủ thuyền hớn hở vịn tay vào bai chèo, nói.
Thầy Thất Sách ngoảnh lại nói với học trò:
- Con thấy đấy! Những hiệp sĩ sống vì đại nghĩa như chúng ta, đi
đến đâu cũng sẽ có người tốt sẵn lòng giúp đỡ mà thôi!
Nguyên đây là một chiếc thuyền chở khách du lịch. Từ sáng đến giờ
người chủ thuyền đang phải ngồi gác mái, ngáp dài chờ khách. Giờ này gặp được người
thuê chở thì dĩ nhiên là sẵn lòng ngay, thử hỏi còn vui nào bằng.
Thầy Thất Sách chống gậy, loạng quạng bước xuống thuyền, vừa đứng
vừa cố gắng giữ thăng bằng cho khỏi ngã. Vốn thích ngắm phong cảnh, thầy di
chuyển ra đằng trước, rồi vịn tay, ngồi xuống vị trí đầu mũi thuyền để cho dễ
quan sát. Tam Văn theo sau, chú chọn vị trí chính giữa để ngồi, nhằm giữ cho
chiếc thuyền được cân bằng mà không bị tròng trành. Chờ cho hai ông khách quý
an vị, người lái thuyền bắt đầu vung mái chèo, thuyền từ từ rời bến, lướt đi.
Có tiếng những cây lau mềm oặt cọ vào mạn thuyền loạt soạt. Sóng vỗ ì oạp, đều
đều vọng lên như một bản nhạc giao hưởng. Hơi nước mát lạnh ve vuốt thịt da, bốn
bề không gian trắng loá. Thầy Thất Sách hít một hơi thật sâu, cảm thấy thư thái
trước cảnh tượng sông nước bao la, hùng vĩ.
Thuyền đã lênh đênh trên sông nước chừng được vài chục phút. Trước
mặt ba người lúc này hiện ra một vùng cây cối xanh tươi, mọc nổi lên trên mặt
nước nom như một hòn đảo nhỏ.
Người lái đò hướng cặp mắt dạn dày về phía ấy, trỏ tay, nói:
- Kia là rừng ngập mặn!
Nói là rừng cũng không sai. Những cây Chá cổ thụ, thân cây to lớn,
cành lá vươn cao như những cánh tay đang vẫy gọi. Chúng nương tựa vào nhau, như
luỹ, như thành, vững vàng giữa sóng nước mênh mang. Thực là một loài cây cứng
cáp và có sức sống vô cùng mãnh liệt.
- Chẳng cứ gì con người mới chinh phục tự nhiên. Đến cây cỏ, thảo
mộc cũng phải chiến thắng thiên nhiên khắc nghiệt thì mới có thể vươn lên để mà
tồn tại vậy! – Thầy Thất Sách ngắm nhìn một lúc, rồi buông lời nhận xét.
Thuyền lại tiếp tục lướt gió băng băng. Tiếng mái chèo khuấy nước
chìm vào trong tiếng sóng êm ả, dạt dào. Từ trong sóng nước mịt mù, hiện lên những
ngôi nhà làm bằng gỗ nổi lên trên mặt nước, phía dưới, những con thuyền gỗ,
thuyền mái đang neo đậu san sát như những chiếc lá tre. Thấp thoáng những ngư
dân ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, chèo đi chèo lại để kiểm tra và dỡ lưới. Những
chiếc thuyền ấy bơi rất linh hoạt, quen thuộc và điệu nghệ, cứ như người ta
đang điều khiển xe trên đường vậy. Có mấy cái vó vừa được cất lên, lũ cá nhảy
múa bên trong, vảy vàng vảy bạc lấp loá dưới ánh mặt trời. Tam Văn chưa từng được
thấy cảnh đánh bắt thuỷ sản giữa sông nước bao giờ, vậy nên tò mò lắm, chú chống
tay, rồi nhổm cả người lên để mà nhìn cho rõ. Là người quen sống trên đất liền,
chú chưa thể hình dung nổi một cuộc sống mà từ phương tiện đi lại cho đến các
hoạt động mưu sinh đều hoàn toàn phải dựa vào chiếc thuyền con. Ở đây không có
đường bộ, cũng chẳng có xe cộ, cầu cống gì sất. Chỉ có sóng nước và những con
thuyền quanh năm gắn bó, bầu bạn với họ.
Tiếng người lái đò lẫn vào trong tiếng sóng:
- Đây là làng chài. Ngư dân vừa làm nghề đánh bắt vừa nuôi tôm,
cá để mưu sinh!
Đến lúc này thì Tam Văn mới thấy thầy mình nói đúng. Cả cây cối
lẫn con người đều phải vươn lên chinh phục thiên nhiên để tìm kiếm cuộc sống
cho mình vậy. Cho dù là cái điều kiện tự nhiên ấy nó thuận lợi hay khắc nghiệt
đến thế nào đi nữa.
Mặt trời đã lên cao độ vài con sào. Mặt nước lúc này dập dềnh,
óng ánh nom như được dát vàng. Ánh nắng phản chiếu lấp lánh, tô màu lên cảnh vật.
Những con thuyền đánh cá mong manh giữa sóng nước mênh mông. Những tấm lưới
giăng mắc trên hàng cọc chạy dài như một thế trận liên hoàn trên mặt nước. Những
cái cây nhô lên khỏi lòng sông, cành lá loà xoà, nghiêng ngả…; Tất cả tạo nên
những nét chấm phá, tựa như một bức tranh thuỷ mặc vô cùng sống động và xinh đẹp.
- Những nơi phong cảnh hùng vĩ thế này thì mới xứng với cái
tráng chí của những bậc anh hùng. Cũng giống như câu “Báu Mã phối anh hùng” vậy!
– Thầy Thất Sách cảm khái, nói.
- “Báu Mã phối anh hùng” là gì hở thầy? – Tam Văn vẫn không bỏ
được cái thói quen tò mò muôn thủa của chú.
- Đại khái là ngựa quý phải giành cho người anh hùng cưỡi thì mới
xứng đôi. Tam Văn! Nhà ngươi biết câu: “Nhân trung Lữ Bố, Mã trung Xích Thố” chứ?
Tam Văn lắc đầu:
- Con thật chịu không biết.
Thầy Thất Sách giải thích:
- Câu này có nghĩa là, người có Lữ Bố, ngựa có Xích Thố. Lữ Bố
là một chiến tướng hết sức thiện chiến thời Tam Quốc. Ông có sức khoẻ và võ
công cái thế, thiên hạ vô địch. Ông cưỡi một con ngựa Xích Thố to khoẻ, ngày đi
ngàn dặm, đi trên núi mà cũng như đi trên đất bằng. Cùng với cây phương thiên
hoạ kích trong tay, một mình một ngựa, ông có thể tung hoành giữa thiên binh vạn
mã mà vẫn không hề nao núng chút nào cả.
- Chà!...Chà!... Thật là tài giỏi ghê! – Tam Văn tặc lưỡi, tấm tắc.
Trong không khí hào sảng, thầy Thất Sách lại hướng cặp mắt ra
phía xa xa, nói:
- Cũng nhân chuyến đi thuyền trên Phá Tam Giang này, nhìn thấy
sóng nước mênh mông, ta mới có thể hình dung được những trận thuỷ chiến như
Xích Bích, Bạch Đằng, Đầm Thị Nại xưa kỳ vĩ và hùng tráng đến nhường nào!...
Người lái thuyền chăm chú lắng nghe những câu chuyện thú vị của
hai thầy trò Tam Văn. Nó hấp dẫn đến nỗi, tay chèo của ông mỗi lúc một nhanh, một
mạnh mà vẫn không hề cảm thấy mệt mỏi một chút nào cả. Làm nghề đưa đón khách
du lịch đã lâu, đây là lần đầu tiên ông gặp một người khách vui tính và hiểu biết
nhiều đến thế.
Câu chuyện của họ vẫn một lúc một rôm rả, tưởng chừng không lúc
nào ngơi. Thuyền vẫn đè sóng, băng băng lướt tới như một mũi tên bay ra khỏi
cánh cung.
Chợt có những âm thanh òng ọc, òng ọc vang lên dữ dội, không ngớt.
Dòng nước chuyển động mạnh, như có một lực li tâm rất mạnh cuốn tất cả mọi thứ
xoay quanh một vòng tròn đồng tâm vậy. Chiếc thuyền chòng chành, nghiêng hẳn về
một bên như sắp bị lập úp. Bị bất ngờ, hai thầy trò Tam Văn vội quờ tay, vin lấy
mạn thuyền để ngồi cho vững.
- Xoáy nước đấy! - Người lái đò nói to, rồi xoay mạnh người để
bẻ lái.
Con thuyền ghếch mũi, rồi xoay ngang, chuyển hướng như khi một
chiếc xe tránh chướng ngại vật trên đường vậy.
Trước mặt họ xuất hiện một cái xoáy nước to như một cái phễu khổng
lồ. Dòng nước xoáy mạnh, cuốn tất cả những bèo, những rác rưởi vào trong đấy rồi
nuốt chửng. Tam Văn trố mắt ra, nhìn những thứ bị cuốn vào trong cái xoáy ấy mà
rùng mình, kinh hãi.
- Đã có rất nhiều thuyền bè bị nhấn chìm ở đây. Vì vậy khi đi
trên phá này thì phải có kinh nghiệm và nắm rõ luồng lạch để né tránh! - Người
lái đò nói, khi con thuyền đã vượt qua xoáy nước an toàn.
- Cái xoáy nước nguy hiểm thật! - Tam Văn nói, vẻ mặt vẫn chưa hết
bàng hoàng.
- Chưa hết đâu. Ngoài xoáy nước ra, những lúc bão tố cũng có thể
làm lật thuyền. Rồi còn có thuỷ quái tấn công thuyền bè nữa. Những con thuỷ
quái khổng lồ ấy lao thẳng vào thuyền, chẳng ai kịp đề phòng, né tránh cả - Vẫn
giọng người lái đò.
- Ta đã nói với con rồi mà. Tam Văn! - Vượt Phá Tam Giang đâu có
dễ. Luôn có những khó khăn, nguy hiểm rình rập người ta vậy. Không ngẫu nhiên
mà có câu ca dao ấy đâu! - Thầy Thất Sách nói.
Bão tố thì còn phải tùy thời tiết, còn thuỷ quái là điều mà Tam
Văn sợ nhất lúc này, vì nó có thể tấn công thuyền bè bất cứ khi nào. Bất ngờ nó
từ dưới nước lao lên, ai mà có thể ngờ cho được. Bị câu chuyện của người lái đò
ám ảnh, vì vậy mà Tam Văn luôn đề cao cảnh giác, chú ngồi vịn tay vào mạn thuyền,
trong tư thế sẵn sàng chiến đấu với thuỷ quái bất cứ lúc nào nếu nó xuất hiện.
Đã nhìn thấy bờ bãi phía bên kia. Nhà cửa, cây cối nhấp nhô liền
một dãi. Vậy là sau hai tiếng đồng hồ xuất phát, thuyền lúc này cập bến.
Hai thầy trò Tam Văn lại dắt nhau lên bờ.
Trong lúc từ biệt, thầy Thất Sách cầm tay người lái đò, nói:
- Ở đây không có thợ ảnh để lưu lại khoảnh khắc lịch sử và đầy
biểu tượng này. Phiền ông hãy nói cho mọi người biết là hiệp sĩ Thất Sách đã tới
đây, đã từng cưỡi sóng để vượt Phá Tam Giang này. Vậy ông nhé!
- Vâng!...Vâng! Tôi sẽ nói! – Người lái đò hấp háy con mắt, cảm
động.
Dĩ nhiên là người lái đò hứa và rồi sẽ nói. Vì ở đây khách du lịch
đến từ muôn phương, ông chẳng thiếu gì cơ hội để kể cho họ nghe câu chuyện về vị
hiệp sĩ trứ danh đã từng đi thuyền của mình cả. Biết đâu đó lại là một cơ hội tốt
để quảng bá du lịch, khiến cho chiếc thuyền của ông ngày một đắt khách hơn thì
sao.
o0o
Kinh thành Huế đón chào thầy trò Tam Văn vào một buổi sáng xuân
tươi đẹp. Nắng vàng rãi nhẹ, phố phường tấp nập, đông vui. Đền đài, lầu các trầm
mặc, phủ bóng thời gian. Cầu Tràng Tiền như một chiếc lược ngà soi bóng dòng
Hương, nghiêng mình chào đón bước chân của người lữ khách.
Thầy Thất Sách dự định sẽ ở lại thành phố ba ngày để thăm thú.
Hai ngày đầu thăm viếng lăng tẩm các vua triều Nguyễn. Ngày cuối cùng mới
đi tham quan đại nội kinh thành.
- Huế là cố đô của người Việt ta – Thầy Thất Sách vừa đi vừa nói
- Kể từ khi tiên chúa Nguyễn Hoàng vào trấn thủ Thuận Hoá năm 1558, Phú Xuân
(nay là Huế) luôn đóng vai trò là trung tâm kinh tế, chính trị của đàng trong
và sau này là cả nước. Trãi qua 9 đời chúa và 13 đời vua, trong suốt gần bốn
trăm năm ấy, triều Nguyễn chỉ bị gián đoạn một thời gian ngắn bởi phong trào
Tây Sơn vang dội. Nhưng rồi nhà Nguyễn cũng chính là triều đại phong kiến cuối
cùng của nước ta vậy.
Thầy Thất Sách cho rằng lăng tẩm các vua Nguyễn đều tráng lệ và
có thế phong thuỷ rất đẹp. Những lăng mộ này đều ngự trên núi cao đắc địa, sơn
thuỷ hữu tình, như hội tụ cái linh khí ngàn năm của nước non vậy.
Đứng từ trên cao nhìn xuống, thầy Thất Sách cảm thán:
- Hỡi ôi! Lăng tẩm, lâu đài tráng lệ. Mới đó thôi của một thời
vang dội, vàng son, vậy mà giờ đây đã bóng mờ, rêu phủ. Ôi, thời gian!...Thời
gian!...Sao người quá phũ phàng làm vậy!...
Bữa ấy, sau khi đã tham quan xong khu vực thành nội, hai thầy
trò thong thả quay gót trở ra. Khách du lịch tây, ta đi lại đông vui, chỗ nào
cũng tấp nập những người là người. Một cặp vợ chồng người Pháp (sở dĩ thầy Thất
Sách đoán như thế vì thấy họ trao đổi với nhau bằng tiếng Pháp) dắt theo một đứa
bé trai chừng năm, sáu tuổi gì đó đang đi dạo. Hễ cứ đến chỗ nào đẹp là họ lại
táp vào, cùng nhau chụp ảnh rất chi là vui vẻ. Người vợ trẻ bông đùa những câu
gì đó, khiến cho đứa bé cười nắc nẻ, chớp lấy khoảnh khắc đó, người chồng lập tức
bấm máy đánh rụp. Quang cảnh thật hạnh phúc, vui tươi. Tam Văn nhìn gia đình
người nước ngoài ấy mà không khỏi có chút cảm thấy ganh tị và chạnh lòng. Chú
liên tưởng đến người vợ tần tảo và hai đứa con ngây thơ của mình ở nhà. Người
đàn ông kia cũng chỉ bằng tuổi mình, vậy mà anh ta đã đưa cả gia đình đi du lịch
nước ngoài, trong khi chú thì chưa bao giờ một lần đưa vợ con đi chơi xa cả.
Trước mắt họ lúc này đã là cổng ngọ môn. Đang đi, chợt thầy Thất
Sách sững người lại, chỉ tay, lắp bắp:
- Tam…Tam Văn. Con có…có nhìn thấy đám người…người kia không?...
Tam Văn
nhìn theo tay thầy chỉ. Thấy có một đoàn người vận trang phục theo lối cổ trang
đang rồng rắn đi vào. Người đi đầu tốt râu, chân đi hia, lưng đeo gươm báu. Đó
vốn là một đoàn tuồng cung đình đang đi vào đại nội để biểu diễn cho khách du lịch
xem. Nhưng do từng đọc nhiều sách kiếm hiệp, thầy Thất Sách lại nghĩ ngay người
đeo gươm chính là Nhạc Bất Quần, một nhân vật phản diện trong tiểu thuyết “Tiếu
ngạo giang hồ” của tác giả Kim Dung.
- Đó chỉ là một gánh tuồng thôi mà! – Tam Văn thản nhiên, đáp.
- Con chớ bị vẻ ngoài giả dối của chúng đánh lừa. Theo như ta được
biết, đó chính là môn phái “Quân tử kiếm” nổi tiếng giang hồ. Kẻ đi đầu là Nhạc
Bất Quần, thủ lĩnh và cũng là chưởng môn. Hắn đặt tên cho môn phái của mình như
vậy chỉ với mục đích che mắt và loè bịp thiên hạ. Còn thực chất hắn là một kẻ
nguỵ quân tử, chuyên ra tay tàn hại bá tánh và võ lâm.
Tam Văn nghe vậy thì cứ ngớ người ra, chẳng tài nào mà hiểu nổi
những gì thầy mình đang nói. Rõ ràng đó chỉ là một đoàn tuồng đang đi, ai nhìn
vào cũng sẽ công nhận như vậy cả. Vì vậy mà chú khuyên thầy:
- Có thể là thầy nhớ nhầm với ai đó. Thầy hãy nhìn kỹ lại xem!
Thầy Thất Sách nghe vậy thì càng tỏ ra tức giận:
- Không! Ta không thể nhầm! Chính thiên hạ đã bị vẻ ngoài của chúng
đánh lừa. Ta phải đích thân ra tay mà trừ hại cho võ lâm mới được!
Nói rồi thầy nắm chặt cây gậy, xăm xăm bước tới trước đoàn người.
- Này! Nhạc Bất Quần. Thử hỏi nhà ngươi còn định chạy trốn đi
đâu nữa. Hãy lập tức lĩnh giáo thanh trường côn của ta đây! – Thầy Thất Sách tức
giận trỏ tay vào người đi đầu, nói.
Còn chưa ai kịp hiểu chuyện gì thì thầy Thất Sách đã múa gậy
xông vào đón đánh. Bị bất ngờ, người kia sững người, trố mắt ra, kinh hãi. Dù
chưa kịp phân bua gì, nhưng thầy Thất Sách đã ra đòn, để tự vệ, ông ta cũng
đành phải tuốt kiếm ra đỡ. Thầy Thất Sách thấy vậy thì lại càng tin đó là Nhạc
Bất Quần thật. Nay vì bại lộ thân phận nên đã phải ra tay đánh nhau với mình để
tìm đường tẩu thoát.
Trong khi
hai bên đánh nhau, người đi đường, khách du lịch dừng lại bu đen, bu đỏ để xem.
Những người trong đoàn tuồng thì tỏ ra vô cùng lo lắng, sợ hãi, nhưng vì thấy
hai người đánh nhau hăng quá, nên không có ai đủ dũng khí để xông vào mà can
ngăn cả.
Đánh chừng
được mươi hiệp, chợt người kia nhảy lùi lại phía sau, nói:
- Hãy
khoan! Ta với ngươi không quen biết, cũng chẳng thù oán gì. Cớ sao lại vô cớ tấn
công ta?
Thầy Thất
Sách cười nhạt, đáp:
- Nhạc Bất
Quần! Ngươi chớ có xảo ngôn để hòng chạy tội. Hãy bó tay chịu trói, mau!
Nói rồi,
thầy lại múa trường côn xông vào đánh tiếp. Hai bên lại giao chiến, kẻ đánh,
người đỡ chan chát, náo loạn cả Ngọ Môn Quan.
Những người đứng xem vừa tò mò, vừa thích thú, lắm kẻ còn vỗ tay
đen đét để tán thưởng. Họ bàn tán với nhau:
- Tại sao họ lại không vào đại nội để diễn tuồng mà diễn ngoài
đường thế này nhỉ?
- Đánh nhau thật đấy. Không phải đang diễn tuồng đâu!
- Cái ông cầm gậy đánh hay quá!
- Chịu! Thật chẳng thể nào phân biệt được đâu thật, đâu giả, đâu
là diễn viên, đâu là người thường nữa!
Có mấy người công an, chẳng biết nhận được tin báo từ lúc nào,
đang hớt hải rẽ đám đông chạy tới. Khi đến nơi, thấy thầy Thất Sách đang hùng hổ
tấn công, còn người kia chỉ loanh quanh chống đỡ, họ lập tức nhận ra ngay ai là
thủ phạm gây rối ở đây rồi. Hai viên công an đi đầu bèn hò nhau, rồi lựa thế
xông vào, sau đó mỗi người túm lấy một bên vai thầy Thất Sách, cố can ra mà
không cho đánh nhau nữa.
Những người trong đoàn tuồng thấy thế thì liền nói với người cầm
gươm:
- Nhanh lên! Không nhân cơ hội này mà thoát thân thì còn đợi đến
bao giờ nữa? Hãy đi cho mau!...
Người kia như bừng tỉnh, nhìn trước ngó sau, rồi nhanh chóng tra
gươm vào vỏ, hốt hoảng bỏ đi như chạy.
Mặc dù đã bị hai viên công an giữ chặt hai tay, nhưng vì đang
hăng tiết, thầy Thất Sách vừa giẫy dụa, vừa cố trỏ gậy theo, hét lớn:
- Nhạc Bất Quần! Nhà ngươi chớ có chạy!...
Người kia giật mình, ngoái đầu nhìn lại, rồi lại ba chân bốn cẳng
rảo bước cho mau.
- Dù có phải đi khắp chân trời góc bể, ta thề cũng sẽ tìm bắt
cho bằng được mi mới thôi! – Thầy Thất Sách vẫn dậm chân, hét.
Trong số những
người chứng kiến sự việc vừa rồi, nhiều người yêu cầu đưa thầy Thất Sách về đồn
nạp phạt để giữ nghiêm cương kỷ. Cũng có người nói nên đưa thầy vào bệnh viện
tâm thần để điều trị. Vì vấn đề của thầy là ở bệnh tình, chứ đâu phải ở tội cố
ý gây rối trật tự công cộng. Nói chung, mỗi người một ý, cái nào cũng đúng,
nhưng cái nào cũng sai cả. Còn những người công an thì lại có một lựa chọn
khác: Họ yêu cầu thầy trò Tam Văn lập tức khăn gói rời đi mà không được phép ở
lại thành phố thêm một phút giây nào nữa.