Thứ Ba, 14 tháng 10, 2025

HIỆP SĨ TRỨ DANH (Chương XV)

 Thầy Thất Sách đi Taxi trở về nhà trọ.

Tam Văn nổi giận, gây náo loạn chợ Trời

Sau khi đã chu du khắp khu vực trung du và miền núi phía Bắc, hai thầy trò Tam Văn quyết định quay trở về Hà Nội, trước khi xuôi xuống vùng đồng bằng ven biển. Khi đi thì vượt sông, trèo đèo, lội suối, lúc về đường nhẹ thênh thênh. Hai thầy trò ngồi trên xe ô tô khách, cứ thế xuôi theo tuyến quốc lộ để về đến Hà Nội. Xuôi theo vòng bánh xe quay, những phố xá, xóm làng, những cánh đồng bát ngát cũng lần lượt hiện ra trước mắt.

Hà Nội, chiều về trên khu phố trọ bình dân. Ở chỗ vòi nước công cộng trước sân, vài người phụ nữ đang tranh thủ giặt giũ, người khác thì tất bật thái rau, rửa bát để chuẩn bị nấu bữa chiều. Trước thềm, kẻ đi, người lại, chuyện trò râm ran. Các phòng đều đã mở toang, sau quãng thời gian vắng vẻ trong ngày, giờ này khu trọ lại trở nên tấp nập, đông vui. Ông chủ nhà trọ, mắt đeo kính cận, tay cầm sổ, dóng dả đi dọc các phòng như thể đang bắt đầu điểm danh. Hễ đến một phòng nào đó, ông ta lại ngó đầu vào, cất giọng vang vang:

- Đã đến hạn đóng tiền phòng rồi nhé!

Đám người tụ tập trước thềm, xúm xít như đang  họp chợ. Người thanh toán tiền, kẻ lại xin khất đến kỳ lãnh lương. Tiếng nỉ, tiếng non, lời qua tiếng lại, ì xèo. Tháng nào cũng vậy, hễ cứ đến ngày đóng tiền phòng, tiền điện nước là cả dãy trọ lại rộn lên một lúc như thế.

Vừa khi ấy thì có tiếng còi xe ô tô bíp bíp vang lên. Một chiếc Taxi màu xanh lá cây đang quay đầu, chầm chậm chạy vào trong ngõ. Đến khúc cua, chiếc xe dừng lại, lưỡng lự một lúc như để đoán định, rồi hai bánh trước bất ngờ ngoắt chéo sang, tiến thẳng vào và đỗ xịch trước sân nhà trọ. Mọi ánh mắt lúc này đều đổ dồn về phía ấy. Chưa bao giờ cái khu trọ nghèo này có người đi taxi vào cả. Cho nên đối với họ, đó là hiện tượng đặc biệt, nếu không muốn nói là một sự kiện vậy. Cửa Taxi mở, một cây gậy thò ra trước tiên, kế đến là chiếc giầy vải, rồi một cẳng chân dài ngoẳng bước ra: Thầy Thất Sách xuất hiện trong phong thái oai phong, lẫm liệt. Theo sau là Tam Văn, người đầy tớ trung thành, đạo mạo và chỉn chu. Người tài xế xuống xe, rồi đi vòng ra phía sau, mở cốp và xách ra một cái túi căng phồng trao cho khách. Thanh toán tiền và chào hỏi xong, chiếc xe lại từ từ quay đầu trở ra.

Vài người đã nhận ra đó là hai ông khách từng thuê trọ cách đây mấy tháng. Riêng ông chủ nhà trọ thì nhận ra ngay. Đích thân ông là người dẫn họ đi nhận phòng, lẽ nào lại nhầm cho được. Vẫn là cây gậy gỗ ấy, đôi giày vải và chiếc áo khoác ba đờ xuy màu cứt ngựa ấy. Nhưng lần này thì khác, thầy Thất Sách đã trở lại trong tư thế của một ông chủ thành đạt. Dù đã nhận ra thầy Thất Sách, tuy nhiên người chủ nhà vẫn chưa hẳn tin vào mắt mình, ông ta tháo kính ra, lau thật kĩ rồi lại đeo vào để nhìn thêm một lần nữa cho thật rõ. “Người ta đi taxi kia mà!” – Người chủ trọ nghĩ. Khác với lần trước, lần này ông ta vồn vã chạy ra bắt tay thầy Thất Sách, miệng líu lo như chim sáo:

- Chào quý khách! Quý khách muốn thuê phòng loại nào ạ?

- Cứ cho chúng tôi ở phòng cũ! – Thầy Thất Sách ưỡn người, dõng dạc đáp.

- Xin vâng! – Người chủ trọ khúm núm. Nhưng vì cúi người thấp quá, suýt nữa thì đầu gối chạm cả xuống đất.

Thầy Thất Sách tháo mũ, đưa cặp mắt bề trên nhìn khắp lượt khu trọ quen thuộc. Mọi thứ vẫn vậy, chẳng có gì đổi khác kể từ khi thầy trò họ chuyển đi. Vẫn là mái nhà lụp xụp, mốc meo, dãy hành lang thì sâu hun hút như một trại lính và khoảng sân nhỏ trước mặt dùng chung cho cả dãy.

Trong lúc dẫn khách vào phòng, người chủ nhà ghé tai thầy Thất Sách, hỏi nhỏ:

- Này! Ông anh làm ăn trúng mánh hay sao mà lên đời nhanh thế?

Thầy Thất Sách nghệt mặt ra, ngơ ngác:

- Trúng mánh gì?

- Ông anh lại dấu bí quyết làm ăn chứ gì? Nói thật đi, cho thằng em theo với. Buôn hàng cấm hả?...

- Hàng cấm là hàng gì?

- Là…hàng lậu, hàng quốc cấm ấy!...

Thầy Thất Sách nghiêm sắc mặt:

- Này! Ông chớ có nói bậy! Chúng tôi đây là những người lương thiện. Chẳng bao giờ lại đi làm cái chuyện phi pháp ấy đâu. Nhé! – Nói rồi thầy dậm chân lạch bạch, hậm hực bước vào trong.

Người chủ nhà ngơ ngác nhìn theo. Ông ta tháo cái kính ra cầm ở tay, lắc đầu, lẩm nhẩm:

- Quái lạ! Không trúng mánh, không buôn lậu. Thế mà khi đi thì xích lô, lúc về lại Taxi. Thật chẳng hiểu ra làm sao nữa!?...

o0o

Tối đến, hai thầy trò Tam Văn ngồi uống trà, nhân tiện bàn bạc cho bước đường phiêu lưu sắp tới luôn thể. Uống hết một tuần trà, thầy Thất Sách vuốt râu, nói:

- Còn nhớ, từ khi hai thầy trò ta rời khỏi “Đạo nhân thi quán”, đến nay đã gần bốn tháng trời rồi. Lúc ra đi hãy còn tiết trời trung thu mát mẻ, vậy mà giờ này đã là mùa đông lạnh giá. Tết nguyên đán cũng đã cận kề. Khắp thiên hạ rộn ràng không khí đón tết, hàng hoá bày bán tràn ngập, đó đây, thấp thoáng sắc đào nở thắm. Không gian ấy, cảnh trí ấy, thực khiến cho lòng người lữ thứ không khỏi xốn xang. Thời gian qua, nhờ có thanh đoản đao của nhà ngươi phò tá mà ta đã lập được vô số những chiến công hiển hách. Một bước được tôn lên làm minh chủ võ lâm. Công danh như thế kể cũng tột đỉnh, khiến cho hảo hán bốn phương phải quỳ gối, ngước nhìn. Ôi! Thật là một cuộc phiêu lưu mĩ mãn. Không thể mong gì hơn vậy! – Thầy Thất Sách nói đến đây thì nhắm hai mắt lại, mơ màng.

Tam Văn thấy thầy mình nói cũng đúng. Thú thực, bản thân chú cũng cảm thấy hãnh diện, vì tất cả những sự kiện ấy chú đều có mặt, những chiến công vang dội ấy chú cũng góp phần.

- Vâng! Thầy nói chí phải! – Tam Văn xoa cằm, gật gù. Giống như chủ, lúc này chú cũng không khỏi có phần tự mãn.

Thầy Thất Sách đỏ mặt lên vì sung sướng, tỏ ra vô cùng hài lòng, thầy liên tục nâng chén lên nhấp miệng, mặc dù nước trà trong đó đã cạn từ lâu. Sau vài phút im lặng để tận hưởng cảm giác chiến thắng, thầy nói tiếp:

- Bây giờ ta muốn hỏi con chuyện này. Mong con hãy cứ nói thật lòng cho ta biết. Hãy nhớ là biết thế nào thì cứ nói thế ấy, không được dấu diếm một chút nào nghe chưa!

- Vâng! Thầy cứ hỏi. Biết đến đâu con sẽ trả lời đến đấy – Tam Văn nói và nhìn chủ với ánh mắt tập trung cao độ.

- Ta muốn hỏi con: Trong những tháng ngày xuôi ngược vừa qua, thiên hạ đã nói gì về chúng ta?

Tam Văn ngước mắt nhìn lên trần nhà, nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi ậm ừ:

- À!…ừ!…Họ nói thì cũng nhiều đấy. Hay có, mà dở cũng có...

Thầy Thất Sách vo một nhúm thuốc lào, tra vào nỏ, chuẩn bị hút.

- Dư luận nào thì cũng có thế này, thế nọ cả. Có ngược thì phải có xuôi. Thuận chiều thì cũng có nghịch chiều. Cho dù là thế nào đi nữa thì ta cũng phải mở lòng ra mà đón nhận. Thắng không kiêu, bại không nản, đó mới là phép làm tướng đúng đắn vậy. Đã là người thì luôn phải cố gắng sửa mình để ngày một tốt hơn. Các bậc minh quân xưa thường cầu lời nói phải. Vì vậy mà triều đình đặt ra một chức vụ gọi là “Gián quan”, mục đích là để can vua làm điều sai quấy, để vua được nghe những lời nói thẳng. Một ông vua mà biết nghe sự thật, xa rời kẻ xiểm nịnh, đó là cái phúc lớn cho đất nước và muôn dân vậy. Vì vậy ta cho phép con cứ nói, không cần phải ngần ngại chi cả!

Tam Văn nhấp một ngụm nước cho ngọt giọng, rồi bắt đầu nói:

- Có ý kiến cho rằng, hai thầy trò ta trông như dở người ấy.

- Rồi sao nữa?

- Họ còn nói, chúng ta là bệnh nhân mới từ bệnh viện tâm thần trốn ra.

- Không sao. Tam Văn. Con cứ nói tiếp đi! – Thầy Thất Sách kiên nhẫn động viên.

Tam Văn nuốt nước bọt, nói tiếp:

- Rồi họ nói thầy là Đông- Ki -Sốt!

Thầy Thất Sách nhíu mày, khó chịu:

- Đó là kiểu nói xách mé của những kẻ thiếu thiện chí và kém hiểu biết. Nếu họ đã nói vậy thì ta cũng không ngần ngại mà thừa nhận rằng, ta đây rất vinh dự được là hậu duệ của hiệp sĩ Đôn-ki-hô-tê trứ danh. Nền văn minh châu âu cũng như á đông, đều có những thành tựu văn hoá rực rỡ đáng tự hào của riêng mình. Nếu như âu châu có thời đại hiệp sĩ thì ở châu á chúng ta cũng có thời đại của các anh hùng, hảo hán. Đó là thời đại của tinh thần nghĩa hiệp và lòng cao thượng. Thời của những con người dám xả thân vì nghĩa lớn, vì công lý và danh dự. Tự hào thay, vinh quang thay! Mặc dù các thời đại đó đã qua đi từ lâu, nhưng vẫn như ánh mặt trời toả sáng mãi đến muôn thế hệ mai sau vậy.

Đợi cho thầy nói xong, Tam Văn lại tiếp lời:

- Còn nữa… thậm chí họ còn nói…- Tam Văn liếc nhìn thầy, ngập ngừng.

- Ta cho phép con nói. Tam Văn! Cứ nói thật. Đừng có dấu diếm điều gì cả. Ta sẽ không trách phạt con đâu.

Tam Văn không dám thêm bớt một từ nào, bèn cứ thế nói nguyên văn:

- Dạ! Thậm chí họ còn nói…Thầy là.. đứa ngu nhất trong số  những đứa ngu ạ!

Thầy Thất Sách sa sầm nét mặt, giận dữ vỗ mạnh tay xuống mặt bàn. Tam Văn cũng hoảng hồn, giật nảy mình trên ghế.

- Hừ! – Thầy Thất Sách nói – “Chim Ri chim Sẻ thì làm sao mà hiểu được cái chí của chim Hồng chim Hộc”. Những kẻ hay phán xét thực ra chẳng hiểu biết gì. Còn người hiểu biết thì họ sẽ không bao giờ phán xét ai cả.

Ngày thường, Thầy Thất Sách vẫn có thói quen trích dẫn danh ngôn để phê phán những thói hư tật xấu. Đó là một cách làm rất hay và tiện lợi. Danh ngôn vốn có một sức nặng lý luận khủng khiếp không thể chối cãi, vì đó là những lời được thốt ra từ miệng của các danh nhân, đã được thế giới công nhận và minh chứng qua thời gian. Đó là lý do vì sao, mỗi lần thầy Thất Sách trích dẫn danh ngôn, các đối thủ đều phải cứng họng. Bởi họ thừa biết rằng, còn lâu mình mới bằng được những người nổi tiếng thế giới kia. Mà cũng phải công nhận, thầy Thất Sách là người tinh tế, mẫn tiệp, vì thầy biết vận dụng đúng lúc, đúng chỗ và rất nhuần nhuyễn những câu danh ngôn kia, chẳng khác nào một nhà văn gạo cội đang sử dụng ngôn từ trong tác phẩm văn học của mình cả.

- Thầy nói đúng! Chỉ có những kẻ xuẩn ngốc thì mới nói như thế! Thực ra là họ đang ghen ăn tức ở với thầy trò ta đấy thôi! – Tam Văn cũng lên tiếng bảo vệ thầy mình bằng một chất giọng đanh thép.

- Tam Văn! Nhà ngươi đã khá hơn nhiều rồi đấy. Xứng đáng là đại đệ tử của ta lắm! – Thầy Thất Sách hài lòng, nói.

Còn sao nữa, Tam Văn không bênh vực thầy mình thì còn bênh vực ai bây giờ. Huống chi, những kẻ kia không chỉ xúc phạm thầy, mà còn đụng luôn cả đến lòng tự tôn của chú nữa.

Thầy Thất Sách lại vuốt chòm râu lưa thưa, nói:

- Tọc mạch là công việc của những kẻ vô công rỗi nghề. Còn hành hiệp trượng nghĩa là lý tưởng cao đẹp của thầy trò ta. Người quân tử không trả lời bằng miệng mà bằng hành động. Rồi những chiến công vang dội của thầy trò ta sẽ là cú đấm thép đập tan những luận điệu xuyên tạc và đầy ác ý kia.

- Thôi, như vậy là đủ rồi! – Thầy Thất Sách vỗ đùi, nói tiếp - Hãy tạm gác chuyện dư luận sang một bên. Bây giờ thì chúng ta sẽ bàn về kế hoạch ngày mai.

- Vâng! – Tam Văn tỏ ra vui mừng, vì rốt cục thì cũng đã kết thúc cái buổi tra vấn đầy căng thẳng và chẳng lấy gì làm tự hào cho lắm kia.

- Lần trước vì vội nên ta quên mất. Đến Hà Nội thì phải đi chợ trời mới được coi là mĩ mãn. Lần này thầy trò ta sẽ đi chợ trời chơi cho thoã, để biết thế nào là thiên đường mua sắm giữa lòng thủ đô.

- Chợ trời là họp ở trên trời hở thầy?

- Sao lại họp trên trời. Dưới đất chứ. Nhưng vì họp ngoài trời, cho nên người ta mới gọi là chợ trời. Hiểu chưa. Ở đây, mọi thứ trên trời dưới đất gì đều có, muốn mua gì cũng được.

Nghe thầy nói vậy, Tam Văn liền nghĩ ngay đến bộ đồ rằn ri mà chú hằng mơ ước bấy lâu nay. Số là trước đây, chú tình cờ được xem hình ảnh những người lính mũ nồi xanh của liên hợp quốc bồng súng đứng gác trên ti vi. Từ đó chú ước chi mình cũng có một bộ trang phục như vậy, nom vừa oai phong vừa bền bỉ, mặc vào thì biết đến thủa nào cho hư. Chợ trời thứ gì cũng có, vậy thì ắt hẳn bộ đồ lính mà chú mơ ước cũng sẽ có là cái chắc.

Sau khi đã uốn lưỡi đúng bảy lần, Tam Văn bắt đầu rào trước, đón sau:

- Trước đây, cũng tại phòng trọ này, chẳng phải là thầy đã hứa sẽ thưởng công cho con hay sao?

Thầy Thất Sách nhớ ra, nói:

- Phải! Ta có hứa như vậy!

- Nếu vậy thì lần này thầy phải mua cho con một bộ quần áo rằn ri, một đôi giày bốt và một cái mũ sắt của lính mũ nồi xanh mới được. Có như vậy thì mới xứng là đệ tử của hiệp sĩ Thất Sách lừng danh chứ?! - Để đạt được mục đích, anh chàng Tam Văn láu cá nhiều khi cũng rất biết nịnh chủ.

Thầy Thất Sách suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu:

- Đại trượng phu không bao giờ thất hứa. Quân tử muốn lập thân thì phải lấy chữ tín làm đầu. Này Tam Văn! Cả những lần trước, cùng với cái công cứu giá sau này, ta sẽ cộng dồn làm một để thưởng công. Người hiệp sĩ không chỉ cần tấm lòng quả cảm, mà còn cần phải được trang bị tốt để phòng vệ và chiến đấu. Vậy nên Ta hứa sẽ mua cho con!

- Hoan hô thầy! - Tam Văn thích quá, nhảy cẫng lên, suýt nữa thì đụng phải trần nhà.

- Mấy giờ rồi? – Thầy Thất Sách ngáp dài, hỏi.

- Mười rưỡi rồi thầy ạ! – Tam Văn nhìn đồng hồ, đáp.

- Ngủ đi! Ngày mai ta đi chợ trời. Ngày kia tiếp tục lên đường!

Nếu như cái túi vải đựng bốn bảo bối là vật bất li thân của thầy Thất Sách, thì chiếc đồng hồ dạ quang chính là báu vật của Tam Văn vậy. Bởi vì đó là một chiếc đồng hồ tự động lên giây cót mỗi khi người ta cử động, chứ không phải loại thường. Đã có đồng hồ dạ quang đeo tay, bây giờ lại có thêm bộ đồ rằn ri và mũ nồi sắt để diện, thử hỏi còn gì có thể tuyệt vời hơn. Nghĩ đến đó, Tam Văn nở một nụ cười hạnh phúc, rồi chú nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc điệp mơ màng.

o0o

Quả không hổ danh là chợ trời. Trên trời dưới đất, thứ gì cũng có, mặt hàng nào cũng nhiều cả. Từ cổ chí kim, từ đắt đến rẻ đều có. Từ những thứ tưởng chừng không còn bán trên thị trường nữa thì ở đây vẫn có, cứ hỏi là sẽ tìm được. Trong nhà, ngoài trời, đâu đâu cũng hàng quán la liệt. Người mua, kẻ bán tấp nập, người đi, kẻ lại râm ran.

Tam Văn bước thấp bước cao, mắt tròn mắt dẹt, tha hồ mà thoả thuê ngắm nghía. Đúng như lời thầy Thất Sách đã nói, chú thấy mình như đang lạc vào một thiên đường mua sắm vậy. Nào là xe máy, xe đạp cũ mới. Thiết bị, phụ tùng, máy móc các loại. Đài và băng cassette. Nồi niêu, quần áo, vải vóc…thứ gì cũng thấy bày bán ở đây. Từ thủa cha sinh mẹ đẻ, chưa bao giờ chú thấy có nhiều hàng hoá đến như vậy, giá cả lại rất phải chăng, nếu không muốn nói là còn rẻ nữa.

Lòng vòng một hồi, cuối cùng hai thầy trò Tam Văn cũng tìm được một cửa hàng bán quần áo rằn ri để ghé vào. Tam Văn nhìn bộ đồ treo trên móc, cái mũ sắt và đôi giày bốt bóng loáng bày chễm chệ trên quày thì sướng đến rơn người. Chú nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh mình được khoác bộ cánh ấy lên người và gõ gót giày lộp cộp trên phố, khiến cho thiên hạ ai cũng phải ngước nhìn, bội phục.

Giữa lúc đang cò kè bớt một thêm hai thì bất ngờ có tiếng thầy Thất Sách la lớn:

- Có trộm!...Bắt trộm!...

Tam Văn giật mình nhìn sang. Thấy thầy Thất Sách đang hốt hoảng sờ tay vào chỗ thắt lưng. Cái đãy của thầy treo ở đó đã bị kẻ gian cắt mất, lúc này chỉ còn trơ lại một đoạn giây dù treo lủng lẳng.

Vừa khi ấy, chú thấy một gã lùn đen đang nhoài người ra, cố gắng vùng chạy. Hắn chạy trối chết, vừa chạy vừa xô ngã bất kỳ thứ gì cản đường phía trước. Không kịp suy nghĩ nhiều, Tam Văn cũng lập tức đuổi theo. Dù mắt Tam Văn vẫn không rời mục tiêu phía trước, nhưng có vẻ như kẻ trộm này rất thuộc địa hình, phút chốc hắn đã biến mất tăm giữa biển người vô tận. Trong lúc loạn xị ngậu, thấy một người đang co giò chạy, Tam Văn liền nhanh tay túm lấy.

Nghĩ đến bộ đồ rằn ri và chiếc mũ sắt của mình bổng nhiên bị vụt mất, Tam Văn tức giận vung nắm đấm, hét lên:

- Mày dấu tiền ở đâu? Có trả không thì bảo!?...

Gã kia hốt hoảng nắm ngay lấy cánh tay Tam Văn, lắp bắp:

- Ấy!...Ấy!... Anh nhầm rồi!... Cái gã ăn trộm nó vừa chạy lối kia. Em cũng có thấy! – Gã vừa nói vừa chỉ tay về phía mấy hàng loa đài, cassette.

Nhưng lối ấy bây giờ chỉ nhìn thấy những người là người, kẻ trộm đã lặn mất tăm, làm sao có thể mò kim đáy biển bây giờ.

Chị hàng vải gần đấy cũng nói chen vào:

- Đúng đấy! Tôi cũng thấy nó chạy lối kia. Còn người này đang xem hàng của tôi mà. Anh nhìn nhầm người rồi!...

Tam Văn trừng mắt nhìn gã kia, xẵng giọng:

- Mày nói dối! Không ăn trộm thì tại sao mày lại chạy?

- Khổ!...Em nói thật mà anh không tin! Em định đuổi theo trên trộm, nhưng vì hắn chạy nhanh quá, nên…

- Hay mày là đồng đảng của nó?...

- Em nào có biết nó là ai đâu!?…

Hai bên cứ thế giằng co nhau, chẳng ai chịu ai, lời qua tiếng lại, ồn ào cả một góc chợ.

Vừa khi ấy, thầy Thất Sách cũng đã bắt kịp tới nơi. Thấy Tam Văn đã túm được kẻ gian, thầy nhìn thẳng vào mắt tên trộm, nghiêm giọng, nói:

Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân! (Điều gì bản thân mình không muốn thì chớ làm cho người khác). Này anh bạn, anh có muốn người ta lấy hết của cải, tiền bạc của anh không hử?

- Nhưng tôi…có lấy…lấy đâu?! – Gã thanh niên sợ quá, lắp bắp.

Nhưng thầy Thất Sách là người thấu tình đạt lý. Sau khi lắng nghe ý kiến của tất cả những người xung quanh, thầy đã hiểu ra sự tình và quay sang nói với học trò:

- Này Tam Văn, người này vô can. Con hãy thả người ta ra!

Cực chẳng đã, Tam Văn đành phải buông cổ áo người kia ra, nhưng vẫn còn hậm hực:

- Hừ!...Tức quá! Để nó vuột mất rồi. Biết làm sao bây giờ?...

Từ phía cổng chợ, chợt có tiếng còi toe toét nổi lên, gấp gáp. Hai viên cảnh sát đeo băng đỏ đang hối hả rẽ đám đông tiến về phía họ.

- Mấy người này… phải không? – Một viên cảnh sát cao lớn vừa thở dốc vừa cất tiếng ồm ồm.

Mặc cho Tam Văn hết sức phân bua rằng thầy trò họ chính là nạn nhân mất cắp, nhưng hai viên cảnh sát vẫn mặt lạnh như tiền, phớt lờ như không nghe thấy.

- Không nói nhiều! A lê hấp!...Tất cả đi về đồn!...- Viên cảnh sát cao lớn, một tay túm lấy cổ áo Tam Văn, tay kia huơ huơ cái dùi cui điện, nói.

- Nhưng chúng tôi có tội gì kia chứ? – Gã thanh niên cũng bị tóm, vừa đi vừa ngoái đầu, cãi.

- Tội gây rối trật tự công cộng! Biết chửa!? – Viên cảnh sát khác đáp.

 Bên trong đồn cảnh sát khu vực. Viên đồn trưởng đeo lon đại uý đang ngồi chễm chệ sau bàn làm việc. Đó là một người đàn ông bảnh bao, mái tóc cắt ngắn, mặt cạo nhẵn, hai con mắt rất sáng dưới hàng lông mày rậm và hữu lực. Anh ta mặc cảnh phục chỉnh tề, chiếc mũ Kepi để ngay ngắn trước mặt.

Hai thầy trò Tam Văn và gã thanh niên cùng ngồi ở băng ghế dài phía dưới.

Viên trưởng đồn e hèm lên một tiếng, rồi đưa ánh mắt sắc lạnh, gườm gườm nhìn gã thanh niên, hỏi:

- Anh có lấy cắp tiền của hai người này không?

- Khổ quá! Tôi đã nói là không rồi mà! Tôi đang đứng xem hàng thì anh này bổng đâu chạy tới, chụp lấy tay rồi quy cho tội ăn trộm! Thật là vô lý hết sức! – Người thanh niên vừa phân bua, vừa chỉ tay vào Tam Văn.

Viên đại uý lại quay sang Tam Văn, lúc này đang cúi đầu, tư lự:

- Còn anh! Căn cứ vào đâu mà anh nói người này ăn cắp?

Tam Văn gãi đầu gãi tai:

- Tôi…tôi thấy người này giống hệt cái đứa ăn cắp tiền. Người thâm thấp như thế, ăn mặc cũng giống như thế…

- Giống thôi chứ không phải nhé! Anh chớ có bắt quàng bắt xiên. Chứng cứ không có mà nói người ta ăn cắp là phạm tội vu không đấy! – Gã thanh niên giơ ngón tay lên, doạ.

Tam Văn đuối lý, chỉ còn biết ngồi cúi đầu. Chẳng biết nói gì, chú lấy ngón tay day day, cứ vẽ lẩn thẩn lên mặt bàn những hình thù gì đó ngoằn ngoèo không rõ.

- Tôi có ý kiến! – Thầy Thất Sách giơ tay, nói.

- Mời chú! – Viên đại uý nhìn thầy Thất Sách, nói.

- Thưa đồng chí công an! Đây chỉ là một sự hiểu lầm đáng tiếc. Thực ra thì cả ba chúng tôi đều là nạn nhân của kẻ xấu cả. Chuyện như vậy coi như hoà. Xin đồng chí linh động giải quyết cho. Hãy thả chúng tôi ra để còn ai làm việc nấy.

- Còn anh! Tôi cũng xin thay mặt anh cháu tôi đây thành thật xin lỗi anh. Có gì mong anh bỏ quá cho! – Thầy Thất Sách lại quay sang phía người thanh niên, thành khẩn.

Người kia thấy thầy Thất Sách là người lịch sự và hiểu chuyện như vậy thì cũng không muốn làm lớn chuyện làm gì, bèn đáp:

- Chú đã nói thế thì cháu đây cũng chín bỏ làm mười. Chuyện như thế coi như xong. Chẳng qua chỉ là sự hiểu lầm mà thôi.

Viên đại uý nhíu mày, suy nghĩ, trong lúc vẫn hí hoáy ghi chép luôn tay. Dù sao thì mọi việc vẫn phải được tiến hành theo đúng thủ tục. Anh ta nhìn hai người công an viên từ nãy vẫn đứng cạnh, hất hàm:

- Hãy khám xét anh ta xem!

Hai công an viên tiến đến cạnh người thanh niên, nói như ra lệnh:

- Đề nghị anh đứng lên!

Người đó ngơ ngác đứng lên.

- Giơ cả hai tay lên! – Một viên công an khác nói - Người thanh niên từ từ giơ hai tay lên quá đầu, nét mặt đầy vẻ khổ sở, cam chịu.

Người còn lại bắt đầu tiến hành lục soát. Trước tiên là từ túi áo, sau đó lại lộn ngược cả hai túi quần ra. Nhưng vẫn không thấy gì cả.

- Thưa đại uý! Không tìm thấy tang vật! – Anh ta quay sang viên chỉ huy, báo cáo.

Người được cho là kẻ trộm thì không có tang chứng vật chứng. Còn thầy trò Tam Văn thì dù có phạm tội gây rối trật tự công cộng thật đấy, nhưng họ đã mất nhẵn túi, làm gì còn tiền để nộp phạt. Sau khi đã suy xét kỹ lưỡng, cuối cùng viên đồn trưởng đành phải ra lệnh thả ráo cả ba người ra ngoài cho xong chuyện.

o0o

Từ đồn công an trở ra, hai thầy trò Tam Văn bước đi thất thểu như những kẻ mộng du. Phố xá đông đúc, nhưng dường như họ chẳng nhìn thấy gì cả. Chỉ có một nổi buồn mênh mang và sự thất vọng vô bờ bến đang không ngừng xâm chiếm lấy trái tim họ. Đến một góc phố vắng vẻ, thầy Thất sách kéo học trò đứng lại, nói:

- “Hết tiền tráng sĩ cũng nằm co”. Tam Văn à! Thôi thế là giấc mộng phiêu lưu của hai thầy trò ta đến đây đành phải tạm gác lại thôi. Đó là một sự cố ngoài ý muốn. Bây giờ, ngay đến cả tiền để về quê cũng không có thì biết phải làm sao đây?

Tam Văn đứng cúi đầu, cắn môi đến muốn cả bật máu nhưng cũng không nghĩ ra được cách gì hay. Thực là vô kế khả thi. Cảm thấy tủi thân, hai hàng nước mắt chú chỉ chực trào gia, vì tức và vì bất lực.

Hai thầy trò cứ thế đứng ngẩn ra giữa phố hồi lâu. Sau cùng, thầy Thất Sách vung tay, quả quyết:

- Thế này Tam Văn ạ! Ta đã quyết định rồi. Ta sẽ bán cái nhẫn cưới mà tưởng chừng sẽ không bao giờ rời tay này để thanh toán tiền phòng và làm lộ phí về quê. Sau này, rồi thầy trò ta sẽ lại tính kế khác vậy!

Nếu là trong một tình cảnh khác thì hẳn là Tam Văn sẽ ra sức can thầy mà không cho bán cái nhẫn cưới ấy ngay. Nhưng bây giờ đã mất cắp sạch nhẵn, họ đã lâm vào đường cùng vậy. Sau một lúc đắn đo, cuối cùng chú cũng đành lặng lẽ gật đầu.

Thế rồi hai thầy trò dắt nhau bước vào một tiệm vàng nằm ngay ngã tư đèn xanh, đèn đỏ gần đó. Bên trong cửa tiệm phô ra tất cả những gì gọi là xa hoa, lộng lẫy, một nơi chỉ dành riêng cho những người có tiền. Sau những tủ kính trong suốt, dưới ánh đèn màu, nhẫn vàng, vòng bạc bày la liệt, mặt đá, mặt trơn, lấp lánh nom đến hoa cả mắt.

Chủ tiệm vàng là một người đàn ông béo tốt, cổ và cằm có ngấn, cặp má phinh phính hằn lên, chảy xệ sang cả hai bên.

- Ông cần gì? – Ông ta hỏi khi thấy thầy trò Tam Văn ngơ ngác bước vào.

- Tôi muốn bán cái nhẫn này! – Thầy Thất Sách đặt tay lên mặt kính, nói.

- Vậy hãy tháo ra. Tôi xem!

Thầy Thất Sách cầm lấy cái nhẫn, vừa xoay vừa kéo. Nhưng vì mắc phải khớp ngón tay, kéo đến đau điếng mà vẫn không ra.

- Ông có cần tôi giúp không? – Người chủ tiệm nhìn thầy Thất Sách, hỏi.

- Không cần đâu! – Thầy Thất Sách nói, rồi mắm môi kéo thật mạnh. Chiếc nhẫn bất ngờ vuột ra, rời khỏi ngón tay đang đeo.

- Đây, mời ông xem! – Thầy Thất Sách rụt rè đặt chiếc nhẫn lên mặt quày. Nửa muốn, nửa không, tiếc đến đứt cả ruột.

Người chủ tiệm đeo kính vào rồi cầm chiếc nhẫn đưa lên mắt, xoay xoay, ngắm nghía. Kế đó ông ta lại bỏ lên cân tiểu li để cân. Sau khi đã nhẩm tính, ông ta kết toán:

- Một chỉ rưỡi…vị chi là…năm trăm ngàn đồng chẵn!

Thầy Thất Sách cố kỳ kèo:

- Ông cho thêm một chút nữa được không. Đây là chiếc nhẫn cưới quý giá của vợ chồng tôi. Nếu không phải vì quá cần tiền thì chúng tôi sẽ không bao giờ bán nó đâu!

Người chủ tiệm lắc đầu, đáp với giọng lạnh lùng:

- Chúng tôi ở đây mua theo giá thị trường. Chỉ quan tâm đến chất lượng và định lượng, không phân biệt là nhẫn cưới hay nhẫn thường gì cả. Mong ông thông cảm cho. Ông có đến bất cứ tiệm vàng nào thì cũng thế thôi. Nếu ông không đồng ý bán thì thôi vậy!…

- Được rồi!... Tôi bán!– Thầy Thất Sách vội nói.