Tam Văn mơ làm giáo sư dạy học
Thầy Thất Sách đóng cửa viết hồi ký
Sau khi đã chữa khỏi bệnh sốt rét, sức khoẻ của thầy Thất Sách
cũng ngày một hồi phục dần. Bác sĩ nói rằng, ngoài việc bị sốt rét do muỗi vằn
Anophen đốt, thầy Thất Sách còn bị suy dinh dưỡng nặng do chế độ ăn uống thiếu
thốn và cuộc sống gian khổ trong suốt thời gian lưu lạc. Vậy nên, việc cần thiết
bây giờ là phải để thầy nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng để cho cơ thể được khoẻ mạnh trở
lại.
Lúc này, khi biết chắc chắn là từ nay thầy Thất Sách sẽ không bỏ nhà ra đi nữa, bác trưởng tộc đã quyết định trả lại chiếc tủ sách trở về cho chủ cũ. Việc vận chuyển thì cũng đơn giản thôi,
chiếc tủ được đặt lên xe trâu và đi diễu một vòng quanh xóm, trước khi trở về hội
ngộ với “Đạo Nhân Thi Quán” trứ danh.
- Họ! họ!...-
Tiếng người đánh xe vang lên rồi chiếc xe trâu ỳ ạch dừng lại trước sân. Chú Trâu đen vểnh sừng, ghếch mũi thở phì phì, sợi dây thừng kéo căng đến nỗi, cái đầu nghênh nghênh, dữ tợn của nó cứ ngoặt hẳn sang một bên.
Người ta hò
nhau khênh chiếc tủ xuống, sau đó thì đặt đúng vào vị trí cũ mà nó đã từng đứng
trước đây, ngạo nghễ và trang nghiêm.
Khỏi phải nói
là thầy Thất Sách đã vui mừng và hạnh phúc như thế nào khi gặp lại chiếc tủ sách
thân yêu của mình. Thầy đứng sững hồi lâu, cặp mắt đứng hình nhìn như thôi miên
vào chiếc tủ, như khi người ta bắt gặp mối tình sét đánh đầu đời thủa đôi mươi
vậy. Rồi thầy lại bắt đầu đi quanh chiếc tủ, dùng bàn tay dịu dàng, âu yếm vuốt
nhẹ lên từng đường vân, thớ gỗ mà dù có nhắm mắt lại thì thầy vẫn có thể hình
dung ra như thường. Khi chiếc khoá tủ hoen gỉ được mở ra, một mùi ẩm mốc lâu ngày xộc thẳng
vào mũi, thế nhưng thầy Thất Sách lại cứ ngỡ đó là mùi trầm hương ngây ngất của
lịch sử ngàn năm vọng về.
Với bàn tay
run run, thầy cầm từng cuốn sách lên để xem, và khi tựa đề mỗi cuốn sách hiện
ra, thầy lại xuýt xoa đọc tên chúng lên như khi bắt gặp lại hình bóng của cố nhân
vậy:
- Ôi! “Hồng Lâu
Mộng” của ta!...., “Tam Quốc Chí” của ta!..., “Hán Sở tranh hùng” của ta! Ôi!...
Phải mất đến
cả tiếng đồng hồ để thầy Thất Sách sống lại với những cảm xúc hồi hộp và xúc động
như thế. Cho đến khi từ ngoài sân có tiếng bà Lan la hét chú chó vàng vì tội
tha mất mấy chú gà con dấu vào trong chuồng thì thầy mới tạm ngưng dòng hồi tưởng
cao quý và miên man của mình.
Thời gian sau, khi thấy tác phong thầy Thất Sách đã nhanh nhẹn, tinh thần cũng
linh mẫn hơn trước, bà Lan quyết định tổ chức một buổi đại tiệc để ăn mừng cuộc
hội ngộ lịch sử này. Khách mời gồm có: Bác trưởng tộc, ông Thái hàng xóm, gia
đình Tam Văn, các bạn thơ, bạn tổ tôm của thầy Thất Sách. Bàn tiệc được bố trí,
sắp xếp thành một dãy dài trong sân, chủ và khách chia nhau ngồi hai bên, thứ tự
thì như trên đã nói.
Trong suốt buổi tiệc, Tam Văn lúc nào cũng ngồi cạnh thầy. Chú
nói cười luôn miệng, còn nét mặt thì thể hiện một vẻ tự hào, đắc ý không chút dấu
diếm.
Không khí hội hè rõ rệt, lan toả đến từng ngõ ngách và không
gian của ngôi nhà: Đèn nến sáng trưng, hoa cắm đầy bình, âm nhạc du dương, trầm
bổng. Tiếng nói cười, tiếng trò chuyện, giọng đọc thơ vang vang.
Tiệc đông và rất vui, đồ ăn thức uống ê hề. Món nhắm đầy ú hụ
trong tô, rượu đầy bình, bia sắp thành hàng, ai thích gì cứ uống nấy. Thái độ
và tâm trạng của thầy Thất Sách thì rất chi là vui vẻ, hoà nhã. Thầy trò chuyện
ôn tồn với mọi người, nói năng, đối đáp đều rành rẽ, đâu ra đấy cả. Đó là tác
phong khiêm nhường của một con người đức cao, vọng trọng và danh tiếng lẫy lừng
khắp bốn bể vậy.
Lúc rượu đã ngà say, bác trưởng tộc ngồi thẳng người lên, rồi
vung tay, nói lớn:
- Thưa tất cả các quý vị! Xin hãy yên lặng để lắng nghe tôi bày
tỏ đôi lời: Ấy là, kể từ giờ phút này, hiệp sĩ Thất Sách đây chính là niềm tự
hào và vinh dự lớn lao nhất của cả gia tộc chúng tôi vậy!
Tất cả những người có mặt đều vỗ tay hoan hô. Nét mặt ai nấy đều
lộ vẻ vui mừng, rạng rỡ.
Mặc dù hai cánh mũi cứ liên tục phồng lên xẹp xuống, nhưng thầy
Thất sách vẫn tỏ ra vô cùng khiêm tốn. Thầy đứng lên, quay về phía bác trưởng tộc,
rồi chắp tay, nghiêng mình:
- Tại hạ không dám! Không dám!...
Mọi người đều bụm miệng, cố để nhịn cười. Họ hiểu rằng, bệnh sốt
rét của thầy có thể đã thuyên giảm, nhưng cái bệnh hoang tưởng kia thì chỉ có mỗi
ngày một nặng thêm chứ chẳng thể nào dứt được.
Để nịnh thầy Thất Sách, ông hàng xóm nghệt mặt ra, vờ tiếc nuối:
- Giá như ngày trước, tôi cũng khăn gói theo ông đi chu du thiên
hạ. Có phải là bây giờ cũng đã vang danh khắp cõi rồi không. Thật là tiếc
quá!…Tiếc quá đi mất!...
Một bạn thơ vê vê chòm ria, hỏi:
- Trong lúc đi dọc miền đất nước như thế, hẳn là ông đã làm được
rất nhiều thơ hay?
Thầy Thất Sách đáp:
- Đúng vậy! Đi đến đâu, đứng trước một thắng cảnh nào đó của đất
nước, tôi đều tức cảnh mà làm thơ. Cảm xúc rất chi là dạt dào, lai láng vậy!
Một bạn thơ khác hót như khướu:
- Có thể nói không ngoa rằng: Những hiệp sĩ vĩ đại và xuất chúng
như bác Thất Sách ta đây, cũng phải mất đến mấy trăm năm thì lịch sử mới lại sản
sinh ra được một người vậy!
Mọi người lại vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.
Người ta tâng bốc thầy Thất Sách lên tận mây xanh như thế, mục
đích là để nịnh thầy, để thầy thấy vui. Vì họ thừa hiểu rằng, nếu chẳng may mà làm
thầy phật ý hay nổi giận, thì với cái đầu óc hoang tưởng rất nặng nề ấy, không
ai có thể lường trước hậu quả tai hại nào sẽ xẩy ra. Với thanh trường côn bất khả chiến
bại trong tay, thầy sẽ không ngần ngại mà trút hết giận lên bất cứ những kẻ nào
dám chế diễu và cười nhạo mình. Về phần mình, thầy Thất Sách cứ tưởng là mọi
người đang hâm mộ và thán phục mình thật. Vì vậy mà thầy ngồi thẳng người lên,
ngực ưỡn ra với một vẻ tự hào nhất đời, khuôn mặt thì đỏ hồng vì rượu và vì
sung sướng.
Một ông bạn tổ tôm trước đây chuyên ngồi chéo cánh với thầy Thất
Sách, phùng mang, nuốt vội miếng bánh, rồi nói:
- Ông Thất Sách hãy kể lại chuyện phiêu lưu cho chúng tôi nghe
đi! Với quãng thời gian lâu như vậy, ắt hẳn là hay và ly kỳ lắm nhỉ?!
Thầy Thất Sách đặt ly rượu xuống, rồi chắp tay, trịnh trọng:
- Thưa các chư vị! Chuyện phiêu lưu thì dài lắm, chỉ với mấy lời
ngắn gọn thôi thì làm sao mà kể cho xiết. Vậy nên, để đáp lại tấm thịnh tình ấy,
từ nay, tôi sẽ bắt đầu đóng cửa viết hồi ký. Đến khi nào hoàn thành, tôi sẽ xin
trình để các chư vị và quý bạn được tường!
o0o
Năm nay, có một sự kiện mà mọi người đều lấy làm lạ và thích
thú. Ấy là cây Lê trong vườn nhà thầy Thất Sách lâu nay bị sâu bệnh, cành lá
trơ trọi, không trổ được hoa. Vậy mà tháng trước đột nhiên lá mọc ra mơn mởn,
hoa nở đầy cành và rực rỡ như sao sa. Có một đôi chim Sẻ ríu rít rủ nhau làm tổ ở trên ấy. Chúng bay đi khắp nơi, miệt mài tha về những cọng rơm và lông vũ mềm mại, rồi xây thành một cái tổ hình vòm kín đáo, xinh xinh. Với những chiếc mỏ bé xíu, chúng kết hợp các vật liệu lại với nhau một cách khéo léo, tối ngày bận bịu với công việc xây dựng tổ ấm cho mình. Mọi người vì tò mò, rủ nhau kéo đến xem đông như trẩy hội. Thầy Thất Sách cho đặt một tiệc trà ở ngay dưới gốc cây Lê. Chủ, khách cùng ăn bánh, uống trà, rồi vừa thưởng hoa vừa bàn tán với nhau rất chi là sôi nổi. Ai cũng cho rằng, đó là điềm lành,
là tín hiệu của sự hồi sinh và tái khởi vậy.
Nếu như thầy mình viết hồi ký, thì với Tam Văn, chú cũng đang ấp
ủ trong lòng một dự án thế kỷ, ấy là biến giấc mơ trở thành ông giáo làng của
mình trở thành hiện thực. Theo đó, chú sẽ mở lớp học tại nhà, dạy dỗ miễn phí
cho tất cả trẻ con trong làng, trong xã muốn đến đây để nâng cao kiến thức. Chú
cho rằng, cuộc phiêu lưu vừa qua đã cho chú một vốn hiểu biết phong phú và vô
cùng bổ ích. Cộng với những kiến thức uyên bác mà thầy Thất Sách đã tận tình truyền
dạy cho, chú dám chắc rằng, cả cái xã Yên Phong này, không một ai có thể xứng
đáng để trở thành người gõ đầu trẻ tốt hơn là mình cả. Một giấc mơ đẹp, cao cả
và không hề tầm thường chút nào, phải không quý vị? Tất cả chúng ta đều chúc
cho chú sớm thành công và toại nguyện với dự án tâm huyết của đời mình vậy.
Như đã hứa, kể từ đó, thầy Thất Sách cũng bắt đầu đóng cửa để viết
hồi ký. Trong đó, thầy sẽ kể lại toàn bộ chuyến phiêu lưu kỳ thú của mình, cũng
như gửi gắm những lời nhắn nhủ chân tình cho hậu thế.
Diễn biến của cuộc phiêu lưu thì như tất cả chúng ta đều đã biết.
Còn ở đoạn cuối, thầy viết:
“…Kính thưa độc giả muôn phương! Tính đến nay, đôi chân của
tại hạ đã từng bôn tẩu và phiêu du khắp mọi miền đất nước. Khi non cao, lúc biển
rộng, sông dài. Tại hạ cũng từng được hảo hán khắp nơi trong thiên hạ yêu mến
mà tôn vinh là “Võ Lâm Minh Chủ”. Ngoài ra, với thanh trường côn bất khả chiến
bại trong tay, tại hạ cũng đã lập được vô số những chiến công hiển hách. Giờ
đây, có thể nói: Công danh như thế kể cũng đã là tột đỉnh rồi. Vinh quang đến
thế kể cũng không cần mong gì hơn nữa vậy!
Ở đâu dưới gầm trời này, còn có cảnh bạo lực, bất công và phân
biệt đối xử. Đó là vì người ta còn nghĩ rằng mình có quyền làm như vậy, rằng
mình ở trên người khác. Kỳ thực, trời không sinh ra người ở trên người. Không
phải bạo lực, chiến tranh, cũng không phải là sức mạnh của khủng bố, mà chính
tình yêu thương mới mang lại bình yên và hạnh phúc cho con người.
Mọi người trên thế gian này đều sinh ra bình đẳng, tất cả chúng
sinh đều bình đẳng. Với tình nhân ái và yêu thương, nhân loại sẽ đến được bến bờ
hạnh phúc!”.
Ngày nay, nếu ai có dịp ghé thăm “Đạo Nhân Thi Quán” năm xưa. Ở đó, gió vẫn thổi vi vút trong vườn xoài, lũ cá vẫn lững lờ bơi lượn dưới ao sâu. Nơi căn phòng nhỏ rợp bóng cây và rộn tiếng chim ca có một ô cửa sổ. Nếu nhìn qua ô cửa ấy, ta sẽ bắt gặp hình bóng thân thương của hiệp sĩ Thất Sách trứ danh vẫn đang ngồi đăm chiêu, suy nghĩ. Và dưới ngòi bút của ông, những câu chuyện kể về cuộc đời và cuộc phiêu lưu kỳ thú vẫn cứ thế trãi dài, vô tận, tưởng chừng không bao giờ dứt.