Thứ Năm, 11 tháng 12, 2025

HIỆP SĨ TRỨ DANH (Chương 28)

 

Tiếng gọi tình yêu

Đương đi, thầy Thất Sách chợt trỏ tay, nói:

- Này Tam Văn! Con có nhìn thấy cái hang đá ở đằng kia không?

Tam Văn xốc lại hành lý, rồi ngửa cổ nhìn lên. Phía trước, cách đó không xa, có một cái hang đá nhô ra và nằm chênh vênh ở lưng chừng núi. Trước cửa hang, hoa và cây dại mọc lúp xúp. Trên cao lại có những đám dây leo ngoằn ngoèo rủ xuống, nom kín đáo và rậm rì như một bức rèm che.

- Đẹp quá thầy ơi! – Tam Văn hào hứng thốt lên – Thực là một kỳ quan của tạo hóa!

- Con nói đúng! Tam Văn! – Thầy Thất Sách vuốt râu, hài lòng.

Tuy nhiên, đi thêm được mấy bước nữa, thầy lại cúi đầu, trầm tư:

- Nhìn cảnh này, ta lại nhớ đến Tuyết Sơn Cư Sĩ. Con còn nhớ không? Trong lần gặp gỡ định mệnh trước lúc Nam chinh, ông ấy đã từng khuyên ta nên chú tâm tu luyện. Vậy nên ta muốn nhân cơ hội tuyệt vời này, buông bỏ sự đời, để trèo lên ngọn núi trên kia tịnh cốc tu luyện một thời gian.

- Thầy định như vậy thật sao? – Tam Văn kinh ngạc, hỏi.

- Tu luyện là một việc rất tốt. Tam Văn! Đó chính là con đường đúng đắn nhất để người ta tu tâm, dưỡng tính. Một khi trí tuệ đã linh mẫn, tâm hồn đã thanh tẩy rồi, thì dù có làm bất cứ việc gì cũng sẽ trở nên tốt đẹp và thuận lợi cả.

Tam Văn định khuyên can, nhưng thấy ý thầy đã nhất quyết nên lại thôi. Tính thầy chú là vậy, một khi đã muốn làm việc gì thì không ai có thể can ngăn cho được. Bởi vậy mà chú không dám nói gì thêm, vì sợ thầy mình lại nổi cơn lôi đình thì khốn.

Họ dừng lại dưới một gốc cây Thông cổ thụ, tán lá trên cao toả rộng, xanh rì. Từ đây có một con đường mòn để có thể đi lên trên núi. Thầy Thất Sách trỏ tay vào cái cây, nói:

- Một tuần sau, đúng ngày này, giờ này. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đây để cùng lên đường!

Tam Văn giơ tay nhìn đồng hồ:

- Bây giờ là 9 giờ 15 phút.

- Phải! Cứ y như giờ ấy!

Vốn bản tính cẩn thận, Tam Văn đích thân dẫn đường và đưa thầy mình lên núi. Sau khi đi hết con đường mòn, bắt đầu từ dưới chân núi, họ nhìn thấy có một lối đi lên với những bậc đá như đã được ai đó lát sẵn. Leo lên cao chừng vài trăm mét nữa thì đến nơi. Thầy Thất Sách đưa tay che mày, nhìn xuống phía dưới, rồi trầm tư, nói:

- Nếu là thời chiến, ngọn núi này sẽ là một pháo đài chiến lược và bất khả xâm phạm. Đứng ở đây mà nhìn xuống, sẽ bao quát được hết mọi ngả đường cũng như tình hình địch quân. Rút lên núi cố thủ thì vững như bàn thạch. Còn nếu từ trên đánh xuống thì thế lại mạnh như chẻ tre vậy.

- Nhưng đó là thời chiến. Còn việc của thầy bây giờ là tịnh cốc kia mà! – Tam Văn khẽ khàng, nhắc.

- Phải! Con nói đúng! Bây giờ thì chúng ta vào trong ấy thôi! – Thầy Thất Sách ngừng suy tưởng, nói.

Hai thầy trò dẫm lên những viên đá lổn nhổn và tròn như những quả trứng ngỗng để đi vào trong hang. Lòng hang khá rộng, ước độ cũng cỡ vài gian nhà. Trần hang cao và uốn cong thành hình vòm như bên trong của một ngôi nhà nguyện. Bên ngoài trời vẫn nắng, nhưng trong hang thì mát lạnh. Thực là một nơi lý tưởng để ẩn tu vậy. Sau khi xem xét toàn bộ lòng hang, thầy Thất Sách quyết định chọn một chỗ bằng phẳng ở tận góc trong cùng để làm nơi ngồi thiền và tĩnh tâm. Nơi đây, nắng không chiếu vào, mưa cũng không hắt tới. Dù thế giới ngoài kia có ngày qua, tháng lại, thì nơi đây thời gian vẫn như ngừng trôi trong tĩnh lặng, an yên.

Tam Văn để lại tất cả hành lý trên hang. Trong túi đã có đủ nước uống và lương thực cho thầy chú dùng trong suốt cả một tuần lễ. Nhưng vì là thời gian tịnh cốc, cho nên thầy chú sẽ dùng rất ít. Sau khi đã dặn dò cẩn thận, và cho đến lúc tận mắt nhìn thấy thầy bắt đầu ngồi xếp bằng để thiền, chú mới yên tâm để đi xuống núi.

o0o

Trên đường trở xuống, Tam Văn tung tăng, tung tẩy như chim sáo sổ lồng. Vậy là có một tuần lễ để cho chàng hít thở bầu không khí tự do. Với chàng mà nói, đó quả là một cơ hội hiếm có trời ban vậy. Chàng tự nhủ sẽ dùng toàn bộ thời gian quý báu ấy để đi thăm thú, cũng như tìm hiểu con người và cuộc sống nơi đây. Tuyệt vời hơn nữa, chàng sẽ làm tất cả những việc đó mà không hề phải chịu sự giám sát hay ánh mắt soi mói, dò xét từ bất kỳ ai cả. Nghĩ đến đó, lòng Tam Văn bất giác rộn lên một niềm vui khó tả. Cao hứng, chàng cất tiếng huýt sáo vang lừng cả núi đồi.

Lúc vào đến trong thôn, Tam Văn như đang lạc vào những vườn cây trái sum suê, những rẫy cà phê bạt ngàn không còn biết đâu là giới hạn hay lối ra nữa. Trên con đường đất đỏ như son, chàng đút hai tay vào túi, bước đi với ánh mắt mơ màng. Chàng vừa thơ thẩn ngắm nhìn cảnh vật, vừa lắng nghe tiếng gió thổi rì rào trên những cành lá, hoà lẫn cùng tiếng chim Chơ-rao trong trẻo của buổi sáng mai.

Vừa khi ấy, chợt có một tiếng hát véo von ở đâu vang lên rất lạ. Tam Văn chột dạ, chàng đứng sững người lại để nghe. Càng nghe, tâm thần chàng càng trở nên bồi hồi, mê mẩn. Và chàng nhận ra đó là tiếng hát của một người con gái còn rất trẻ. Lời bài hát ấy thật hay và ý nghĩa, như nhắc nhở về một cuộc sống lứa đôi hạnh phúc, ấm êm. Nó khơi gợi đúng tình cảm của chàng lúc này, làm chùn bước chân phiêu lãng của bậc anh hùng, tráng sĩ. Cứ thế, chàng Tam Văn lãng tử nhà ta nhắm mắt lại, mơ đến những tháng ngày yêu đương tuyệt vời bên cạnh người con gái kia.

Bị lòng si mê và tò mò cuốn hút, Tam Văn vin cành, dò dẫm lần theo những âm thanh du dương để đi tìm chủ nhân của tiếng hát. Kia rồi, thấp thoáng sau những cành lá loà xoà, chàng nhìn thấy một người con gái xinh đẹp. Người thiếu nữ ấy mặc một chiếc váy màu chàm có thêu hoa văn kiểu thổ cẩm, vừa vặn và bó sát lấy thân hình thon thả căng tràn sức sống. Mái tóc đen của cô dài và buông xoã ngang vai. Trước ngực cô đeo một cái gùi bằng tre, bàn thay thon, trắng nõn đang thoăn thoắt hái những chùm cà phê lắt lẻo và chín đỏ trên cành.

Tam Văn mon men tiến lại gần, ngẩn ngơ như chàng Từ Thức gặp tiên thủa nào.

Dường như cô gái cũng đã nhìn thấy Tam Văn. Chẳng hiểu vì thẹn hay vì cảnh giác với người lạ, tiếng hát ấy cũng bổng dưng im bặt.

- Nàng ơi! Chẳng hay nàng là tiên nữ phương nào lạc đến đây vậy? – Tam Văn tiến lại gần, bắt chước cách xưng hô của thầy, hỏi.

Cô gái thẹn thùng, đáp:

- Em không phải tiên, cũng chẳng từ phương nào đến cả. Em chỉ là một cô thôn nữ của miền Tây Nguyên đất đỏ này thôi!

Tam Văn tỏ vẻ không tin. Chàng lắc đầu, quả quyết:

- Nhất định em chẳng phải là người phàm trần! Vì chỉ có tiên nữ thì mới xinh đẹp và hát hay như thế được!

Hai má người thiếu nữ đỏ dừ vì lời khen có cánh ấy. Nàng liếc nhìn người khách si tình, đoạn cất giọng tình tứ:

- Nếu quả thực chàng muốn nghe hát thì hãy đến đây cùng hái cà phê. Rồi em sẽ hát cho mà nghe!

Tam Văn vạch lá, sán lại gần, rồi cất giọng nửa đùa nửa thật:

- Nếu được ở cùng nàng, thì đây nguyện sẽ suốt đời làm mướn không công!

- Anh nói thật đấy chứ? – Cô gái chím môi, hỏi lại.

- Đại trượng phu không nói dối bao giờ!

- Nếu vậy thì hãy đến đây cùng em!

Được lời như cởi tấm lòng, Tam Văn mừng rỡ, xắn tay áo, xăm xăm bước tới. Bình sinh Tam Văn là kẻ nhát gái, chính chàng cũng chẳng hiểu vì sao bữa nay tự dưng mình lại ăn nói văn hoa và ứng đối như cháo chảy như thế. Chàng bạo dạn và tự nhiên hơn, thái độ, cử chỉ cứ gọi là đâu ra đấy, đĩnh đạc và đàng hoàng như là một tài tử sân khấu thực thụ vậy.

Thế rồi, dưới những tán lá lốm đốm vì ánh nắng chiếu rọi, họ vừa hái cà phê vừa mở lòng tâm sự với nhau. Xem ra, cũng đầu mày cuối mắt và tâm đầu ý hợp lắm, bởi thế mà chẳng mấy chốc họ đã hiểu được con người cũng như hoàn cảnh của nhau. Nàng giới thiệu tên mình là Tuyết Lan, một thiếu nữ sống ở trong thôn này.

Đến cuối buổi, nàng nói:

- Chàng về nhà em chơi nhé?!

 Dĩ nhiên rồi, chàng còn mong gì hơn thế nữa mà chẳng nhận lời. Và rồi, trên con đường rợp bóng cây và lắt lẻo những chùm quả mọng trên cành, hai người vai kề vai, cùng nhau sánh bước đi về.

Chừng mươi phút sau, họ đã đứng trước một ngôi nhà ngói nhỏ xinh, nằm giữa màu xanh cây trái. Đó chính là nhà của nàng. Tuyết Lan mở cửa, Tam Văn cũng ngập ngừng theo vào. Họ ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện nhau, ngăn cách bởi một cái bàn nhỏ.

- Anh uống cà phê nhé? – Giọng nàng dịu dàng.

- Tuỳ em! – Chàng đáp và đưa mắt nhìn quanh. Ngôi nhà gọn gàng, ngăn nắp, cho thấy đã được sắp đặt tỉ mỉ bởi bàn tay của một người phụ nữ khéo léo và cẩn thận.

- Em ở đây một mình sao? – Chàng lại hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những chiếc chuông gió đang kêu leng keng bên cửa sổ.

- Các chị gái thì đã đi lấy chồng hết. Bố mẹ mất, để lại ngôi nhà này cho em! – Cô đáp và bắt đầu rót nước sôi vào ly. Mùi cà phê dậy lên thơm thơm, ngầy ngậy.

Tuyết Lan hơi cúi đầu, nét mặt nàng đượm vẻ u sầu. Làn mi cong nhấp nháy, những lọn tóc mai rủ xuống, lúc buồn, nom nàng xinh đẹp và quyến rũ một cách lạ lùng. Lát sau, nàng ngẩng lên, nói:

- Mình em buồn lắm! Chàng ở lại đây với em nhé. Đây sẽ là tổ ấm của chàng. Chúng ta sẽ nên duyên vợ chồng, sẽ cùng nhau…và làm việc để xây đắp tương lai!…

Bấy giờ chàng Tam Văn nhà ta đã bị ái tình sai khiến và làm cho mê mẩn, rồi vì mù quáng, chàng còn biết gì trời đất nữa. Phút chốc chàng ta đã quên khuấy đi mất cảnh vợ hiền con thơ ở nhà, thậm chí là cả những cuộc phiêu lưu đang đón đợi phía trước nữa. Trước mắt chàng lúc này, chỉ có ánh mắt gợi tình và đôi môi mọng như trái ngọt kia đang mời gọi mà thôi. Và rồi chẳng cầm lòng đặng, chàng nhẹ nhàng cầm bàn tay thom mềm và trắng ngần như tuyết của nàng lên, nhìn thẳng vào mắt nàng, lặng lẽ gật đầu.

Ngoài kia, nắng đã ngập ngừng lên đến nửa bậc thềm hoa. Gió xuân hây hẩy, len lỏi trên những đám cành lá, đưa đẩy những cánh hoa tươi thắm, rung rinh.

Từ đó Tam Văn ở lại đây. Họ sống với nhau như một đôi chim uyên ương, yêu thương và quấn quýt không rời. Họ cùng nhau chăm sóc cây trái, lên rẫy hái cà phê và lo toan cho mùa vụ. Một cuộc sống gia đình thực thụ, đầy đủ ý nghĩa, với những bữa cơm đầm ấm và ngập tràn tiếng cười.

Ngày nọ nối tiếp ngày kia, mọi thứ diễn ra với họ cứ như là một giấc mộng liêu trai vậy.

o0o

Đêm về khuya, ngoài đầu hồi, tiếng gió thổi xôn xao, tiếng tắc kè kêu lên từng đợt nghe nắc nỏm. Tam Văn gối đầu lên tay, nằm ngửa nhìn trân trân lên trần nhà. Rồi chàng lại quay nhìn sang người con gái vẫn đang ngủ cạnh bên một cách ngon lành, tin cậy. Bất giác chàng thở dài, trong lòng cảm thấy nhoi nhói một niềm thương xen lẫn day dứt khôn nguôi. Chàng đang được hưởng một hạnh phúc ấm êm với một người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh. Nhưng chàng cũng dự cảm cái cuộc sống tốt đẹp ấy chẳng thể hiện diện bao lâu, vì ngày mai đây, chàng đã phải lên đường vì đã đến kỳ hẹn với thầy. Trong thâm tâm, chàng chỉ muốn ở lại. Nhưng nghĩ đến chuyện lúc thầy đến điểm hẹn, không thấy mình thì buồn rầu, thất vọng dường nào, chàng lại không đành lòng. Rồi từ nay trên bước đường phiêu lưu, một mình thầy thì ai chăm sóc, lo lắng cho thầy? Hơn nữa, chiểu theo giới luật, chàng đã vi phạm “Ngũ Quy” một cách nghiêm trọng. Chỉ vì chàng đã ham mê sắc đẹp và sự bình yên mà thoái chí, thối lui.

Nghĩ đến đó, bất giác chàng lại trở mình, thao thức.

Tuyết Lan thức dậy, thấy chàng vẫn chưa ngủ thì tỏ ra ngạc nhiên lắm. Nàng âu yếm nhìn chàng, rồi cất giọng trách móc:

- Chàng cứ là không ngủ. Hay là chàng đang có tâm sự gì chăng? Cứ như vậy là hại cho sức khoẻ lắm đó. Thôi! Chàng hãy ngủ đi, ngày mai chúng ta còn lên rẫy hái cà phê…

Chàng choàng tay ôm, hôn lên bờ vai trần trắng mịn và mát rượi của Tuyết Lan, rồi kéo chăn đắp cho nàng.

- Em cứ ngủ đi. Anh cũng sẽ ngủ ngay bây giờ đây!

Rồi chính giây phút này, chàng quyết định, sáng ngày mai mình sẽ không đi đến điểm hẹn nữa.

o0o

Lại nói về thầy Thất Sách ở trên hang núi. Vì là tịnh cốc, nên thời gian này thầy hầu như nhịn ăn, chỉ uống nước lã để cầm hơi. Suốt ngày thầy ngồi thiền, tư tưởng thoát tục, cơ thể thanh tịnh, khắc kỷ. Cứ thế, đến ngày thứ sáu thì thầy đã thông linh, có thể trò chuyện bằng thần giao cách cảm với “Tuyết Sơn Cư Sĩ” ở trên núi Phượng Hoàng được. Thầy thấy đầu óc mình đột nhiên sáng láng, tâm thái nhẹ bẫng như thần tiên. Quanh người thầy toả ra ánh hào quang rực rỡ, tựa như trong những bức tranh vẽ Phật mà người ta vẫn thường hay thấy. Từ trong tâm tưởng, thầy thấy “Tuyết Sơn Cư Sĩ” hiện ra với nét mặt đầy vẻ hiền từ. Ngài vuốt râu, hài lòng, nói:

- Tốt lắm! Giỏi lắm! Hiệp sĩ Thất Sách quả là người có căn tu. Thành tựu nhanh hơn những người thường. Giờ đây nhà ngươi đã có khả năng thông linh rồi đấy!

Thầy Thất Sách vẫn còn bâng khuâng, chưa hiểu.

- Xin sư phụ hãy giảng rõ nghĩa hơn!?

- Đó chính là khả năng giao tiếp với thế giới thần linh, là thần giao cách cảm. Ở đó, người ta có thể tiếp xúc với nhau mà không cần đến ngôn ngữ, không lệ thuộc vào không gian, thời gian.

- Thật là tinh tế và vi diệu! Thưa sư phụ! – Thầy Thất Sách vui mừng thốt lên.

- Phải! Đó chính là tầng nấc tư tưởng mà chỉ những người đạt đến cảnh giới cao nhất thì mới có thể có được! – Cư sĩ vuốt râu, đáp.

Thầy Thất Sách lại kính cẩn, hỏi:

- Sư phụ lâu nay vẫn mạnh khoẻ, bằng an?

- Người tu tiên sống lâu muôn tuổi, chẳng ốm đau bệnh tật bao giờ cả. Tâm thái lúc nào cũng thư thái, an nhiên. Hằng ngày ta ẩn tu ở núi Phượng Hoàng, nhưng tâm trí ta vẫn phiêu du khắp thiên hạ bằng phương pháp Thông Linh như nhà ngươi đã thấy đấy.

Thầy Thất Sách thấy ham quá, bèn nói:

- Vậy liệu bao giờ con có thể theo thầy học đạo? Để thấu hiểu lẽ đời, tu thành chính quả?

- Nhà ngươi hãy còn nặng nợ với nhân gian. Đợi khi nào trả hết nợ, hết nghiệp, tự khắc số phận sẽ có an bài!

Thầy Thất Sách chắp tay, cúi đầu:

- Đệ tử xin bái lĩnh!

o0o

Tam Văn hết đứng lên rồi lại ngồi xuống, mãi mà chưa quyết được bề nào. Chàng đã đi giày, mặc sẵn áo khoác rằn ri nhưng vẫn không thể bước chân ra khỏi cửa, sự dùng dằng giữa hai lựa chọn khiến chàng trở nên luống cuống và tội nghiệp như gà mắc tóc. “Đi hay ở?”. Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tim óc chàng, hành hạ và làm tình làm tội chàng. Thời gian không còn nhiều, mọi việc chàng phải quyết định ngay mà chẳng thể chần chừ. Nhưng khổ nỗi, lựa chọn nào cũng dẫn đến một sự trả giá lớn lao mà chàng biết là chẳng thể nào vãn hồi được. Nếu đi, chàng sẽ bỏ lại sau lưng một người con gái xinh đẹp đã hết mực yêu thương và tin tưởng chàng. Chàng không muốn làm người phụ tình, cũng không muốn là kẻ phản bội. Nhưng nếu ở lại, chàng sẽ chẳng đuổi kịp thầy mình nữa, sẽ không bao giờ biết được thầy ở đâu để mà tìm kiếm hay liên lạc sau này. Như vậy là vĩnh viễn chấm dứt cuộc phiêu lưu kỳ thú mà bấy lâu nay chàng vẫn coi như sinh mạng của mình.

Tình cảnh nửa đi, nửa ở ấy khiến Tam Văn cảm thấy bức bối, khó xử, nó làm chàng đau khổ, giằng xé. Giống như một cái lò xo bị nén chặt vì phải chịu những áp lực khủng khiếp từ hai hướng. Khiến chàng phải gồng mình lên, sử dụng hết tất cả sức mạnh bình sinh để tìm cách thoát ra khỏi cái hoàn cảnh đầy trớ trêu kia, trước khi bị nó nghiền nát vì kiệt sức và bất lực.

Nàng vừa mới ra ngoài mua ít đồ và đang sắp quay về. Lúc ấy thì vì quyến luyến, luỵ tình mà chàng sẽ không thể nào ra đi được nữa. “Không thể chậm trễ được nữa rồi. Ta phải quyết định ngay thôi!” – Một ý nghĩ thoáng qua và chàng bước nhanh đến bên bàn, cầm cây bút lên. Chàng xé một tờ giấy từ trong cuốn sổ mà Tuyết Lan vẫn thường dùng để ghi chép chi phí phân bón và cây giống và bắt đầu viết những dòng chia li mà chàng biết là rồi đây nàng sẽ đọc trong nghẹn ngào, nước mắt…

Xong rồi, chàng đội cái mũ sắt lên đầu, quầy quả bước đi như một người chiến binh quả cảm quyết tâm dứt áo ra đi để đền nợ nước.

Tam Văn vừa đi vừa chạy, hy vọng khi đến nơi sẽ còn gặp thầy mình ở đó.

Nhưng khi đến dưới gốc cây Thông, chàng đã không nhìn thấy thầy đâu nữa. Chàng hốt hoảng, giơ tay nhìn đồng hồ: 9 giờ 30 phút. Vậy là đã quá giờ hẹn. Lòng những đầy hoang mang. Hay là thầy chưa xuống núi? Không, thầy ta xưa nay luôn đúng giờ giấc, chẳng sai hẹn bao giờ cả. Có nghĩa là thầy đã đi rồi. Đang lúc bối rối nhìn trời ngó đất, chợt chàng phát hiện thấy có một tờ giấy găm trên lớp vỏ xù xì của cái cây. Chàng giơ tay, vội gỡ nó ra để xem thì thấy đó là những dòng chữ của thầy. Chú hấp háy con mắt, đọc như nuốt lấy từng chữ: “Tam Văn! Ta đợi con không được nên đã đi! Thầy Thất Sách!”.

Nước mắt Tam Văn bất giác trào ra.

- Thầy ơi! – Chàng hét lên một tiếng vang trời, quẳng tờ giấy, rồi lập tức co giò chạy đuổi theo.

Tam Văn lấy hết sức để cố đuổi theo kịp thầy, mệt lả đến muốn đứt hơi. Đến một khúc quanh, chàng mừng rỡ khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của thầy mình đang chống gậy bước đi bên những ruộng dưa hấu sắp đến kỳ thu hoạch. Trên vai thầy khoác cái túi hành lý cồng kềnh mà thường ngày chàng vẫn đeo, dáng điệu có phần mệt mỏi và uể oải. Một tuần tịnh cốc tu luyện, hầu như nhịn ăn và chỉ uống nước lã cầm hơi, có vẻ như sức khỏe của thầy đã yếu đi nhiều. Chàng lấy hết hơi hết sức, kêu to:

- Thầy ơi!....Thầy đợi con với!...

Có vẻ như thầy Thất Sách đã nghe thấy tiếng gọi, bước chân đã chậm hơn, nhưng thầy vẫn không dừng, và cũng không hề ngoảnh lại.

Tam Văn đuổi kịp, và nói, giọng nài nỉ:

- Thầy đưa túi con xách cho!

Nhưng thầy vẫn im lặng, thái độ vô cảm, dửng dưng.

- Thầy ơi! Thầy giận con hay sao? – Tam Văn khẩn thiết, nói.

Khuôn mặt thầy Thất Sách u ám như một đám mây báo hiệu trước cơn giông. Cặp lông mày nhíu lại, môi dưới trề hẳn ra đầy vẻ tức tối và khinh bỉ. Lát sau, thầy mới hơi ngoảnh lại, nói:

- Ta tưởng là con đã tìm được hạnh phúc. Nên không còn muốn tiếp tục cuộc hành trình nữa chứ?

Tam Văn hơi sững người lại vì lời nói ấy của thầy. Ngay lúc này, chàng có cảm tưởng như thầy mình chính là một vị thần tiên có thể biết được hết quá khứ vị lai vậy.

- Thầy tha lỗi cho con. Con trót bị ái tình mê hoặc mà mù quáng chạy theo tiếng gọi tình yêu. Con biết con sai thật rồi. Thầy ơi! – Tam Văn níu lấy tay thầy, giọng méo xệch vì xúc động.

Có vẻ như thầy Thất Sách đã cảm thấy mủi lòng. Thầy nhíu mày, thở dài đánh thượt một tiếng, rồi dừng hẳn lại, nói:

- Con người ta, ai cũng có những lúc mắc sai lầm cả. Quan trọng là ta phải nhận biết và thay đổi. Con đã làm được điều đó. Như vậy là tốt. Vả lại, cổ nhân có câu: “Anh hùng nan quá mĩ nhân quan”. Kể cả một người như con, đại đệ tử của hiệp sĩ Thất Sách trứ danh cũng không phải là ngoại lệ. Vậy nên ta tha lỗi cho con! – Rồi thầy tháo cái túi ra khỏi vai,  trao cho học trò – Đây! Túi của con đây. Hãy mang vào đi!

Tam Văn cảm động đỡ lấy cái túi quen thuộc từ tay thầy và đeo thật cẩn thận vào vai. Và dù chân vẫn bước đi, nhưng trên hai hàng mi của chàng, những giọt nước mắt long lanh đã lã chã tuôn rơi tự khi nào.