Chốn thị thành, thầy Thất Sách làm nghề
gõ đầu trẻ
Giận đời đen bạc, Tam Văn quyết định trở
thành thám tử tư
Lần ấy, thầy Thất Sách ngồi làm gia sư cho một nhà đại gia ở
trên thành phố. Ông này nguyên là giám đốc của một công ty xây dựng, giàu có và
rất thành đạt. Ông thuê thầy Thất Sách để dạy kèm cho đứa con trai mười tuổi,
vì đứa bé học kém một số môn ở lớp, cần phải được phụ đạo thêm kiến thức để có
thể theo kịp chúng bạn.
Còn lý do vì sao họ lại có thể quen biết nhau thì là như vầy. Số
là bữa ấy thầy trò Tam Văn rủ nhau ghé vào một quán ăn ở trên phố. Trong lúc
ăn, họ cao hứng mà nói chuyện với nhau rất chi là rôm rả. Vô tình, ông giám đốc
cũng đang ngồi ăn ở ngay bàn bên cạnh. Thấy thầy Thất Sách tỏ ra là một người
hiểu biết và có nhiều kiến thức như thế thì ông lấy làm thán phục lắm. Nghĩ đến
đứa con quý tử của mình ở nhà học kém, ông bèn nảy ra ý định thuê thầy làm gia
sư để dạy kèm cho nó. Hy vọng là thầy Thất Sách, với vốn hiểu biết uyên thâm
như vậy sẽ san sẻ bớt cho đứa con thiếu hụt kiến thức của mình. Hai thầy trò họ
sẽ bù đắp cho nhau, một bên thừa tiền nhưng thiếu chữ, còn bên kia thì thừa chữ
nhưng thiếu tiền. Đạo trời luôn lấy chỗ thừa bù chỗ thiếu, vạn vật đều bổ khuyết
cho nhau vậy.
Thế là sau bữa ăn, ông giám đốc tiến lại phía bàn hai thầy trò
Tam Văn đang ngồi và trịnh trọng bày tỏ ý định ấy.
Thầy trò họ lúc này đang trên bước đường phiêu lưu, thiếu thốn tiền
để chi dụng, thấy được cơ hội tốt như thế thì cũng lập tức vui vẻ nhận lời
ngay.
- Tuy nhiên! - Thầy Thất Sách nói - Chúng tôi còn có thêm một
người nữa! – Rồi thầy trỏ vào Tam Văn, lúc này đang ngồi cắm cổ chén lấy chén để
vì đi đường đói bụng.
Ông giám đốc nheo mắt, nhìn Tam Văn một cách chăm chú như để ước
lượng. Thấy chú có sức vóc, trên người lại đang vận bộ đồ lính mũ nồi xanh thần
thánh thì ưng ý gật đầu cái rụp luôn. Ông nói:
- Được! Tôi nhận luôn cả anh này! Anh ta sẽ làm bảo vệ cho căn
biệt thự của tôi!
Quả là ông giám đốc có con mắt xanh của một nhà tuyển trạch vậy.
Vì Tam Văn với bộ đồ rằn ri và chiếc mũ sắt, chân đi giày bốt cao cổ, mắt lại
đeo kính râm đen kịt, nom chú chẳng khác nào là vệ sĩ của một nhân vật cấp cao
cả. Cái kính đen này nguyên là do Tam Văn mới sắm. Chú chọn loại tối màu nhất,
đến nỗi, những người khác không thể nhìn thấy mắt của chú, nhưng chú thì lại
tha hồ mà ngắm nhìn mọi thứ xung quanh.
Vậy là hai thầy trò Tam Văn lập tức được mời ngồi lên chiếc xe
hơi Mercedes bóng loáng của ông giám đốc và chạy thẳng về căn biệt thự sang trọng.
Từ đó, thầy Thất Sách ở lại đây để dạy học. Còn Tam Văn thì làm nhiệm vụ bảo vệ,
hằng ngày chú đeo cặp kính râm vào, đi đi lại lại trước cổng để thị uy và giữ
gìn an ninh, trật tự cho toà nhà.
Cô vợ của ông chủ là một người đàn bà còn rất trẻ, ít ra là so với
chồng. Năm nay cô ta chỉ mới ngoài ba mươi một chút, kém vị hôn phu giàu có của
mình đến cả chục tuổi. Phải thừa nhận là cô ta rất đẹp, thân hình cao ráo, thon
thả, nhưng mỗi tội là cặp mắt lúc nào cũng lúng la lúng liếng đưa tình mỗi khi
gặp trai lạ. Cô vợ được chồng yêu chiều, muốn gì được nấy, chẳng bao giờ phải đụng
tay đụng chân làm lụng gì cả. Nấu ăn và việc nhà thì đã có osin làm. Dạy kèm
cho con là việc của thầy Thất Sách. Bảo vệ an ninh thì do Tam Văn đảm nhiệm.
Ngay cả việc đưa đón con cái đi học cũng là osin lo nốt. Thành ra, cô ta chỉ việc
hằng ngày chăm sóc sắc đẹp, thi thoảng lại theo chồng đi công cán, tiếp khách
đâu đó một lúc. Tóm lại, cô vợ chỉ đóng vai trò là cái bình hoa di động, điểm
tô cho sự sang trọng và giàu có của người chồng thành đạt mà thôi.
Ông chủ suốt ngày bận bịu với công việc tại công trường, ít khi có
mặt ở nhà, thậm chí là đôi lúc cả tuần mới về một lần. Những lúc này, chỉ còn
cô vợ trẻ với căn biệt thự thênh thang, được trang hoàng lộng lẫy bằng các vật
dụng xa hoa, đắt đỏ. Các cụ ta vẫn có câu “Nhàn cư vi bất thiện” vậy. Đã xinh đẹp,
lại còn đương thì xuân sắc, thế là cô vợ đi tìm thú vui ở bên ngoài. Khi thì nhảy
đầm, đánh bạc, lúc lại ăn nhậu, đàn đúm cùng với những người nhiều tiền và cũng
rảnh rang, vô công rỗi nghề như cô ta.
Thế rồi việc gì đến cũng đã đến. Người đàn bà đa tình, xinh đẹp
và khao khát tình cảm ấy, vì không chịu được cô quạnh do sự vắng mặt thường
xuyên của chồng nên đã ngã vào vòng tay của những gã đàn ông khác.
Những khi chồng vắng nhà, cô ta thường đưa một người thanh niên
trẻ, hào hoa, kém cô ta đến mấy tuổi về nhà. Rồi sau khi cánh cửa phòng trên lầu
hai đã đóng sập lại im ỉm, họ bắt đầu tâm sự và hú hý với nhau ở trong đó.
Để tiện cho công việc, hai thầy trò Tam Văn ở một phòng tầng trệt,
ngay cổng ra vào. Những việc xẩy ra đều nhìn thấy hết, nhưng vì danh dự của chủ
nhân, họ đành phải ngoảnh mặt làm ngơ mà coi như giả câm giả điếc vậy.
Cô vợ hư hỏng vì muốn được thoải mái đưa tình nhân về nhà, đã tỏ
ra không vừa lòng với thầy trò Tam Văn. Cô ta khó chịu, coi họ như vật cản, như
cái gai trong mắt cần phải được nhổ bỏ ngay lập tức. Trước mặt ông chủ, cô ả
thường tỏ ý bực bội, xúi chồng đuổi hai thầy trò đi. Một lần, nhân lúc riêng
tư, cô ta ngả đầu vào vai chồng, nũng nịu:
- Anh yêu! Anh định đưa hai gã nhà quê ấy về nhà làm gì vậy?
Ông chủ từ từ gỡ cánh tay trần trắng mịn của vợ ra khỏi bờ vai,
thủng thẳng, đáp:
- Em không thấy sao? Họ làm việc cả chứ có ở không đâu. Một người
thì kèm cho con học, người kia thì bảo vệ!...
- Nhưng nhìn hắn ta quê mùa như thế thì biết gì mà dạy với dỗ
kia chứ? Anh cứ cho con đi học thêm ở trường có phải là tốt hơn nhiều không
nào?
Ông chủ châm thuốc hút, rồi xẵng giọng:
- Ở trường con học kém, tôi mới phải thuê gia sư để dạy kèm thêm. Nếu con không theo kịp chúng bạn, nó sẽ chán, sẽ bỏ học,
rồi đi bụi đời. Vậy em tính sao đây? Lúc ấy thì dù có nhiều tiền cũng còn ý
nghĩa gì nữa cơ chứ?....
Cô vợ cứng họng, rồi vì đuối lý, ả không nói thêm được gì nữa.
Nhưng xem ra thì ả vẫn còn ấm ức trong lòng lắm. Ả vùng vằng, giận dữ đi vào
phòng, rồi buông mình, thả phịch tấm thân thổn thện xuống tấm đệm lò xo, rấm rứt
khóc.
Cho dù phải chịu đựng đôi chút sự bất công từ phía bà chủ, nhưng
dù sao, đây cũng là quãng thời gian mà hai thầy trò Tam Văn được sống khá thong
dong so với những tháng ngày lặn lội, lang bạt trước đây. Công việc nhàn nhã, đều
nằm trong khả năng của họ, cho nên cũng không có gì gọi là vất vả cho lắm. Môi
trường thành phố, ăn trắng mặc trơn, chế độ đãi ngộ cũng tốt. Nói chung là chẳng
có gì đáng để phàn nàn và chê trách lắm vậy.
o0o
Buổi sáng đầu tuần, cô vợ ưỡn ẹo hôn lên má và vẫy tay tiễn chồng
đi làm. Nhưng khi chiếc xe ông chủ vừa khuất sau cánh cổng, cô ả cũng lập tức
trang điểm loè loẹt rồi chuẩn bị đi đâu đó chẳng rõ. Lúc sau, khi quay về, ả dẫn
theo một người đàn ông còn trẻ và khá đẹp trai. Hai người khoác tay nhau, vừa
đi vừa nhìn nhau đắm đuối như một đôi tình nhân đang thời kỳ mặn nồng. Thậm
chí, cô ta còn ngả hẳn cả đầu vào vai gã kia mà cười toe, cười toét nữa.
Từ trong phòng mình nhìn ra, hai thầy trò Tam Văn thấy hết. Vẻ mặt
hằn học, Tam Văn đấm mạnh tay xuống bàn, tức tối:
- Đến là ngứa mắt! Đã có chồng con rồi mà còn đĩ thoã như thế.
Rõ là tình đời đen bạc mà. Chẳng hiểu là ông chủ có biết hay không nữa?! – Tam
Văn rít lên trong cổ họng và lừ mắt nhìn theo đôi tình nhân lúc này đã khuất dạng
phía sau dãy hành lang tầng trệt.
- Thật là một cô ả lăng loàn, trắc nết! – Thầy Thất Sách nhăn mặt,
khó chịu.
- Thế mà ông chủ lại hết mực yêu thương và chiều chuộng ả mới chết
chứ! – Tam Văn bĩu môi.
- Sự đời nhiều khi vẫn thế. Tam Văn! Không phải mối chân tình
nào cũng được đáp lại bằng chân tình. Mà đôi khi là sự phản bội không thương tiếc!
- Nhưng như thế thì bất bình cho ông chủ quá! Ông ấy làm việc quần
quật tối ngày chỉ cốt để kiếm tiền nuôi vợ nuôi con. Con ả này đã không biết
ơn, lại còn dám làm ra những cái chuyện dơ bẩn và động trời như thế. Thực là bực
mình hết sức!...Con phải gọi điện báo ngay cho ông chủ biết mới được! – Tam Văn
giận dữ, đến nỗi phì cả bọt mép ra ngoài.
Thầy Thất Sách vuốt râu, trầm ngâm:
- Con nói cũng phải! Ăn lộc chủ thì phải biết đền ơn chủ. Âu đó
cũng là cái đạo lý ở đời. Không thể để cho ông chủ phải chịu đựng một cái sự bất
công lớn lao như thế được!…
Được thầy đồng tình, Tam Văn vớ lấy cái kính râm đeo vào, sấn sổ
định bước đi ngay. Nhưng thầy Thất Sách đã kịp nắm tay chú lại, nói:
- Khoan! Con không được hấp tấp! – Thầy nhìn thẳng vào mắt Tam
Văn, nói rành rọt từng tiếng – Ta hỏi con? Cho dù bây giờ con có nói cho ông chủ
biết. Một đằng con là kẻ làm thuê mới từ nơi khác tới đây, đằng kia là cô vợ
xinh đẹp đầu ấp tay gối, thử hỏi ông chủ sẽ tin ai nào? Đến lúc ấy, ông chủ sẽ
cho rằng chúng ta phá hoại hạnh phúc của gia đình họ rồi tức giận, thẳng tay đuổi
đi. Như vậy có phải là chúng ta bị bẽ mặt không nào? Không những không giúp được
gì cho ông chủ mà lại còn mắc phải hàm oan nữa!…
Tam Văn ngớ người ra khi nghe thầy phân tích như vậy. Lát sau,
chú vỗ mạnh tay vào trán, nói:
- Vâng! Thầy nói đúng! Nhưng nếu như thế thì biết làm sao bây giờ?
Thầy Thất Sách hạ thấp giọng:
- Con hãy nghe đây! “Nói có sách, mách thì phải có chứng”. Con
muốn nói cho ông chủ biết thì phải có bằng chứng đã. Chỉ khi nào có đủ tang chứng
vật chứng thì lúc ấy cô ta mới không cãi được!
Tam Văn vỗ tay đánh đét, cả mừng:
- Con nghĩ ra rồi!
Như thường lệ, trong những lúc khó khăn nhất, trí thông minh của
Tam Văn lại bất ngờ từ đâu ùa tới. Thế là trong vai của một người đang làm nhiệm
vụ tuần tiễu, chú bắt đầu rón rén đi lên lầu, êm và lẹ làng như một con mèo
đang rình bắt chuột.
Tam Văn vịn tay vào bức tường màu vàng cam, chân bước nhẹ lên nền
gạch men loang loáng, mon men tiến lại gần căn phòng nằm ở cuối dãy hành lang của
bà chủ. Đó là một hình ảnh vừa sinh động vừa chuyên nghiệp, nom chẳng khác nào
là một thám tử tư tài ba vậy. Kia rồi! Cánh cửa gỗ đánh vecni bóng lộn đã hiện
ra trước mặt. Chú dừng lại, đưa tay lên vành tai, ghé sát vào tường và bắt đầu
nghe ngóng. Quả là hồi hộp và căng thẳng. Tam Văn như nghe rõ cả tiếng tim đập
rộn ràng và nẩy lên bên trong lồng ngực. Chừng vài phút sau, có tiếng cười khúc
khích từ bên trong vọng ra. Rồi tiếng bà chủ ỏng ẹo:
- Anh yêu! Sau khi đã chiếm hết tài sản của hắn rồi, chúng ta sẽ
đuổi cổ hắn ra khỏi nhà. Đến lúc ấy, chúng ta sẽ đàng hoàng chung sống với nhau
mà chẳng cần phải lo lắng gì nữa cả!
Tiếng ồm ồm của gã đàn ông kia:
- Nhất định, nhất định chúng ta sẽ làm được như vậy! Em yêu!
Rồi lại đột nhiên im lặng, có vẻ như hai người bên trong đang
nói thầm điều gì đó với nhau thì phải. Tam Văn cố ghé sát tai hơn vào tường,
nhưng không nghe được gì nữa cả.
- Ái chà! Không ngờ con mụ lẳng lơ này lại còn có cả ý đồ độc
ác, xấu xa đến như vậy! Ta nhất quyết phải làm cho mụ ta vô kế khả thi mới được!
– Tam Văn nghiến răng, nghĩ.
Sau khi đã biết chắc tình hình và nắm được ý đồ xấu xa của đôi
gian phu dâm phụ, Tam Văn xoay người, rồi giơ chân bước nhẹ, rón rén đi xuống
dưới lầu.
Tam Văn sửa lại cặp kính râm đang đeo, nhìn trước ngó sau, rồi
nhanh chóng bước vào một bục điện thoại công cộng bên đường, đóng sập cửa lại.
Chú giở cuốn danh bạ ra, bấm số và bắt đầu gọi cho ông chủ. Chuông đổ, rồi có
tiếng nhấc máy:
- A lô! – Tiếng ông chủ vang lên từ phía đầu dây bên kia – Xin lỗi!
Ai gọi cho tôi vậy?...
Tam Văn uốn lưỡi, cố giả giọng một người khác, nói:
- A lô! Xin hỏi: Có phải là ông Cường, giám đốc công ty xây dựng
“Trường Sinh” đó không?
- Vâng! Tôi đây!
- Tôi gọi điện để báo một tin quan trọng, liên quan đến hạnh
phúc gia đình ông: Ông cần phải về nhà ngay! Hiện nay, cô vợ yêu quý của ông và
gã tình nhân của cô ta đang hú hý với nhau trên phòng đấy!...
Giọng ông chủ hốt hoảng:
- A lô! Nhưng anh là ai? Tại sao anh lại dám chắc như vậy?...
Tam Văn vẫn tiếp tục giả giọng, nói:
- Ông không cần phải biết tôi là ai. Ông cứ về nhà ngay lúc này.
Đến khi ấy sẽ biết là tôi nói đúng hay sai!
Nói rồi, chú dập máy đánh cạch.
Tam Văn mỉm cười, khoan khoái bước ra khỏi cái bốt điện thoại.
Chú cảm thấy lòng mình thanh thản, nhẹ bẫng, như trút đi được cái gánh nặng
ngàn cân đang đeo đẳng vậy. Thế là chú đã báo ơn được cho chủ, đồng thời chơi
cho con mụ đàn bà lăng loàn kia một vố. Chú vươn vai, hít một hơi dài sảng
khoái, rồi lại tiếp tục rảo bước. Chú hiểu rằng, cần phải về đến nhà trước ông
chủ, để ông ấy không nghi ngờ gì về cuộc gọi vừa rồi.
Một lúc sau, từ trong phòng của mình, Tam Văn nhìn thấy chiếc xe
ô tô sang trọng của ông chủ xuất hiện và đỗ xịch ở cổng. Cửa xe mở, ông chủ áo
xống xộc xệch, vẻ mặt hằm hằm, vừa nắm chặt hai bàn tay vừa đi như chạy lên lầu.
Chuyện đến đây thì không cần phải kể thêm nữa, vì kết quả sau đó
thì có lẽ ai cũng đoán được rồi. Chỉ biết rằng, ngay hôm sau, ông chủ đã đâm
đơn ly dị ra toà và quyết tâm từ bỏ người vợ xinh đẹp nhưng trắc nết, lăng loàn
kia.
Sau khi đã giúp ông chủ khám phá ra vụ ngoại tình và tránh cho
ông khỏi nguy cơ tán gia bại sản, hai thầy trò lại tiếp tục lên đường. Trên đường
đi, Tam Văn cứ bụm miệng cười khúc khích như một đứa trẻ tinh nghịch.
- Tam Văn! Con đang cười gì vậy? – Thầy Thất Sách liếc nhìn chú,
hỏi.
- Là…con cười!...- Tam Văn vẫn chưa dứt được cơn buồn cười.
- Đừng có ấp úng thế nữa. Hãy nói cho ta nghe xem nào! – Thầy Thất
Sách sốt ruột, dục.
- Chuyện là! – Tam Văn rời tay khỏi miệng, nói – Con đã giả giọng
một người khác để gọi báo tin cho ông chủ. Nhưng ông ấy vẫn tin mà không biết
đó là con…
Thầy Thất Sách hiểu ra, nói:
- Tam Văn! Trong cuộc sống, đôi khi, nói dối lại là việc tốt.
Trong trường hợp này, con làm như vậy là hoàn toàn đúng đắn chứ không hề có gì
là sai trái cả!
o0o
Bến xe Miền Tây, bến xe khách lớn nhất đi các tỉnh miền Tây Nam
Bộ. Bên trong bến, người đưa, kẻ đón, ồn ào và chen chúc. Những chiếc xe lôi cồng
kềnh xành xạch tấp vào bến để vận chuyển hàng hoá ký gửi. Người lơ xe, mồ hôi mồ
kê nhễ nhại, vác trên vai những kiện hàng nặng chịch để bỏ vào thùng hoặc chuyển
lên trên nóc xe. Một số xe khách đã nổ máy sẵn, chỉ chờ kiểm lại hàng hoá và
hành khách xong là chuẩn bị xuất bến. Tiếng mời gọi, tiếng gọi nhau ý ới, không
khí ồn ả, khẩn trương.
Lúc này, hai thầy trò Tam Văn cũng vừa từ phòng vé bước ra. Thầy
Thất Sách cầm trên tay tấm vé và đang đi tìm xe, Tam Văn – người học trò mẫn
cán - khoác túi lui cui đi phía sau.
Đang cắm cúi bước đi, chợt Tam Văn nhác thấy một cụ ông vừa đi
lướt qua trước mặt nom rất quen. Chú chột dạ, vội dừng bước và ngoái lại, nhìn
theo. Người ấy mặc bộ đồ nâu, dáng đi hơi khòng, đặc biệt là khuôn mặt đen xạm
và khắc khổ thì rất giống. Ông cụ xách trên tay một cái túi du lịch đựng đồ
căng phồng, bước ngập ngừng, vừa đi vừa ngó nghiêng có ý tìm kiếm. Chẳng phải
là ông cụ Nhiêu đó sao? Nhà cụ ở cách nhà Tam Văn một đoạn, khoảng ba, bốn cổng
gì đó. Sợ ông cụ đi mất, Tam Văn liền tăng tốc, ba chân bốn cẳng đuổi theo.
Một người vận bộ đồ công chức ôm trên tay chồng báo cao ngất
đang vội vã sang đường. Vì không kịp né, Tam Văn lao đánh sầm vào anh ta. Một xấp
báo rơi xuống, tung toé cả ra nền bê tông.
- Xin lỗi! Tôi vội quá! – Tam Văn thở hổn hển, nói. Rồi chú cúi
nhặt những tờ báo, trả lại cho anh ta.
Người kia không nói gì, chỉ trố mắt nhìn Tam Văn một cái rồi lại
hối hả bước đi. Có lẽ là anh ta cũng đang vội và bận việc.
Tam Văn đứng lên, tiếp tục đuổi theo và mấy giây sau thì bắt kịp
mục tiêu.
- Cụ Nhiêu ơi? – Tam Văn gọi lớn.
Ông cụ ngoái lại, ngỡ ngàng nhìn người vừa gọi mình:
- Ai gọi tôi đấy? Anh là ai?
Trong khi Tam Văn còn chưa kịp đáp lời, cụ lại chỉ tay vào chú,
lắp bắp:
- Anh…anh…Mạnh Đình đó… phải không? (Mạnh Đình là tên của Tam
Văn ở nhà).
- Phải! Cháu đây! Mạnh Đình, chồng của cô Hiền cùng xóm với cụ
đây!...Còn cụ! Cụ đi đâu mà giờ này lại ở đây? – Tam Văn vui mừng, nắm lấy tay
ông cụ, nói.
- Tôi đi thăm cháu. Ở thành phố chơi đã hai tháng rồi. Bây giờ lại
trở về quê đây.
Rồi ông cụ tò mò nhìn Tam Văn từ đầu tới chân, hỏi:
- Sao bây giờ anh lại ăn mặc kỳ quặc thế này? Khác quá, mãi tôi
mới nhận ra được đấy!... Thế ông bác của anh đâu? (Ý ông cụ muốn hỏi thầy Thất
Sách).
- Ông ấy kia! – Tam Văn ngoái đầu, chỉ tay về phía sau.
- Vậy chứ lâu nay anh đi những đâu, làm gì? – Ông cụ lại nhìn
Tam Văn, hỏi.
- Cháu!...À, mà kể thì mất nhiều thời gian lắm cụ ơi. Xin khất cụ
lúc khác. Cụ cho hỏi: Vợ con cháu ở nhà có khoẻ và bình an không? Cả bên “Đạo
Nhân Thi Quán” cũng ổn chứ?
Ông cụ đưa tay dụi cặp mắt kèm nhèm, đáp:
- Bình an cả! Ổn cả!...Có điều, tất cả họ đều mong sớm mong tối
hai thầy trò anh mau chóng quay trở về đấy!....
- Vâng! Thế thì tốt rồi! – Tam Văn mừng rỡ – Phiền cụ chuyển lời
hỏi thăm của cháu tới cô Hiền nhé. Nói với cô ấy là cháu vẫn khoẻ mạnh và đừng
có lo gì cho cháu cả!...
- Vâng! Vâng!…Nhất định là tôi sẽ chuyển lời! – Rồi ông cụ giơ
tay, nói – Thế bao giờ thì hai thầy trò anh mới chấm dứt cái trò lang thang ấy
hử?
Tam Văn cắn môi, đáp:
- Cái này thì con cũng không biết. Không thể hứa trước được cụ
ơi!
- Tam Văn! – Có tiếng thầy Thất Sách gọi thất thanh phía sau.
- Chào cụ! Bây giờ thì cháu phải đi đây! Xe sắp khởi hành đến
nơi rồi! – Tam Văn vẫy tay chào ông lão, rồi vội vã quay lưng chạy theo thầy
mình lúc này đang chuẩn bị bước lên xe ô tô.
Hai hàng lông mày đốm bạc rung rung, ông lão nheo mắt nhìn theo
Tam Văn, lắc đầu:
- Thật không thể hiểu nổi! Có nhà cửa, vợ con đàng hoàng. Chẳng
hiểu họ suy nghĩ kiểu gì mà tự dưng lại từ bỏ tất cả để mà lang bạt kỳ hồ như vậy. Không biết có cái gì hấp dẫn mà lại che mắt họ đến như thế kia chứ? …