Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025

HIỆP SĨ TRỨ DANH (Chương XXVI)

 

Miền thượng du non xanh nước biếc

Vừa đi đường vừa kể chuyện săn Voi

Sau khi vượt qua ngọn đèo quanh co, dốc đứng, hai thầy trò Tam Văn đã đặt chân lên đến miền thượng du sơn cước. Mưa phùn lắc rắc, trong khi trời vẫn nắng, khiến cho những đồi thông hiện lên rực rỡ và tráng lệ như trong một bức tranh thuỷ mặc. Họ men theo con đường ven đèo để đi vào trung tâm thành phố. Trên cao, chập chùng những đồi thông cao vút, nhìn xuống là khe đá lởm chởm, nước suối tuôn róc rách, trắng xoá.

Họ dừng lại trước một cái hồ lớn, ngắm nhìn hồi lâu phong cảnh hữu tình và những con sóng gợn lăn tăn dưới đó. Mặt hồ trong xanh màu ngọc bích, soi rõ hình cây, thế núi giữa đại ngàn bao la.

Ở đây chỗ nào cũng toàn hoa là hoa. Chưa  bao giờ Tam Văn thấy có nhiều hoa đến thế. Hoa trên thung lũng, hoa bên đường đi, hoa trồng trong chậu, hoa nở giữa công viên thành phố. Có đủ  các loài, đủ màu sắc sặc sỡ, nhìn mãi mà không thấy chán mắt.

- Đất gì mà chỉ toàn hoa là hoa. Cứ như người ta sống vì hoa ấy. Sao không trồng lúa có phải là ích lợi hơn không? – Tam Văn lại vô tình để lộ cái bản chất quê mùa của chú ra.

- Người ta sống vì hoa thật đấy! Tam Văn! Hoa thu hút khách du lịch đến đây. Vì vậy mà người ta trồng thật nhiều hoa, điểm tô cho thành phố thật đẹp để mời gọi du khách trong và ngoài nước ghé thăm. Dân ở đây sống bằng tiền của du khách. Số tiền thu được ấy, còn cao hơn rất nhiều lần so với trồng lúa đấy! Người ta gọi đó là kinh doanh du lịch. Con hiểu chưa? – Thầy Thất Sách đưa tay lau những giọt mưa đọng trên mí mắt, đáp.

Xa xa, phía trước mặt, có một đàn Voi đang thung thăng bước đi. Những con Voi ấy đi thẳng hàng, thành đội hình đội ngũ chỉnh tề như đi đánh trận. Người nài Voi ngồi ở phía đầu, những khách du lịch thì ngồi ở cái bành phía sau, vừa chỉ trỏ vừa ngắm nhìn cảnh vật theo nhịp đi lắc lư. Những chú Voi khổng lồ, đen trũi và lầm lì như những cỗ xe tăng, chúng trèo đèo, lội sông, thong dong cứ như đi trên đất bằng vậy.

Tam Văn không dấu nổi ngạc nhiên:

- Voi ở đâu ra mà nhiều thế nhỉ? Lại còn biết nghe theo sự điều khiển của con người nữa kìa!

Như thường lệ, thầy Thất Sách lại giảng giải:

- Lịch sử phát triển loài người. Từ xa xưa, con người đã biết thuần hoá các loài vật hoang dã để chúng phục vụ cho cuộc sống của mình. Trâu, Bò để làm sức kéo, chuyên chở. Ngựa để làm phương tiện đi lại và cưỡi khi ra trận. Thậm chí, chúng còn được nuôi dưỡng và huấn luyện với số lượng lớn. Bằng chứng là những đội kị mã trứ danh của người Mông Cổ hay Âu Châu thời kỳ trung cổ chẳng hạn. Ở miền thượng ngàn này, người ta thuần hoá voi rừng để phục vụ cho nhiều mục đích khác nhau. Voi kéo gỗ, dựng nhà, voi làm những công việc nặng nhọc mà con người không thể làm được. Khi có chiến tranh, voi lại cùng người ra trận, là đội quân bất khả chiến bại. Con hãy hình dung xem, ở thời cổ đại, khi mà chưa có máy móc, xe cộ, voi chính là thứ vũ khí lợi hại nhất, giống như những cỗ xe tăng thời nay vậy.

- Thuần hoá Voi? Những con vật to lớn như những toà nhà kia ư?

- Phải! Người ta có cách cả đấy! Con có muốn ta kể về cách mà người ta săn bắt và thuần hoá Voi rừng không?

- Thầy kể đi! – Tam Văn nài nỉ.

- Thường thì mỗi đội săn voi phải có ít nhất bốn người – Thầy Thất Sách nói – Họ mang theo lương thực, quần áo vào rừng để tìm nơi ở của đàn voi. Dĩ nhiên rồi, thợ săn voi phải là những người có kinh nghiệm và bản lĩnh. Mỗi người như thế điều khiển một con voi nhà. Khi đã xác định được vị trí ẩn cư và quy trình sinh học của bầy voi, người ta bắt đầu mai phục, xác định cho mình một con voi ưng ý, sau đó tìm cách bắt giữ. Những chú voi nhà sẽ hình thành một thế trận bao vây. Thường thì họ chỉ bắt những con voi từ 2 đến 5 tuổi và cao không quá 2 mét.

- Vì sao lại vậy thầy? – Tam Văn hỉnh mũi lên, hỏi.

- Vì voi dưới 2 tuổi còn quá non. Còn voi trên 5 tuổi thì đã hình thành tính cách, chúng thường rất hung hăng và khó thuần phục. Ngoài ra…

- Ngoài ra sao hở thầy?

- Ngoài ra – Thầy Thất Sách nói tiếp – Nếu bắt được voi trắng thì người ta sẽ rất trân trọng. Vì những người săn voi ở đây tin rằng, những con voi có màu da trắng, lông trắng rất linh thiêng. Họ gọi là Bạch Tượng, biểu tượng cho sự may mắn, uy quyền và vô cùng quý hiếm.

- Chà!...chà! Voi trắng. Con chưa từng được thấy một con voi màu trắng bao giờ cả - Tam Văn nói, giọng tiếc nuối.

- Phải! Ta cũng chưa được thấy bao giờ. Như đã nói, Bạch Tượng là giống rất quý hiếm mà – Thầy Thất Sách nói.

- Vậy thì khi đã bắt được voi rồi, người ta sẽ thuần hoá chúng bằng cách nào? – Tam Văn sốt sắng.

Thầy Thất Sách vuốt râu:

- Khi đưa những con voi rừng về, người ta dùng rất nhiều dụng cụ để thuần hoá chúng. Trước tiên, họ sẽ dùng một chiếc cùm để tra vào hai chân trước hoặc hai chân sau của con voi để hạn chế bước di chuyển của chúng. Sau đó, họ sẽ dùng một chiếc cùm chữ V, trong cùm có rất nhiều gai nhọn và có thể mở ra, khép lại. Họ tra cùm chữ V vào cổ con voi, rồi cột một sợi dây xuyên qua cùm, sau đó cố định lên cành cây. Khi con voi quật qua quật lại thì cùm đó sẽ mở ra và khép lại, những gai nhọn sẽ đâm vào cổ, khiến nó đau đớn. Mục đích là để voi biết nghe lời và trở nên lành tính hơn. Khi voi đã được thuần hoá và biết nghe lời, chủ voi sẽ tổ chức lễ nhập buôn. Từ đó, voi được coi như là một thành viên của buôn làng và được chủ voi làm lễ cúng sức khoẻ hằng năm.

- Vậy chứ con voi nó ăn gì?

- Bình thường, voi được cho ăn cỏ, mía, rau, thân và quả chuối. Mỗi con như thế có thể ăn hàng tạ rau, quả mỗi ngày vậy – Thầy Thất Sách đáp.

- Chà!...chà!...Ăn hàng tạ rau, quả mỗi ngày thì tốn kém lắm – Tam Văn xuýt xoa.

- Cũng đúng thôi. Tam Văn! Những con voi ấy có thân hình khổng lồ như thế kia mà. Có gì là lạ đâu. Chúng ăn nhiều, nhưng chúng cũng làm được cho con người vô số những công việc hữu ích. Những việc mà ngay cả đến trâu, bò cũng không thể nào làm được.

Những cái vòi đung đưa và đôi tai phe phẩy của lũ voi đã khuất dạng sau một khoảng rừng gần đó. Để lại phía sau những đám cỏ và cây thân thảo bị dẫm nát, những vũng nước đục ngầu bởi bước chân khổng lồ và nặng tựa như núi của chúng.

o0o

Bữa ấy, vừa về đến phòng trọ, Tam Văn đã thấy thầy Thất Sách ngồi ủ rủ, vầng trán nhăn lại đầy ưu tư. Hai bàn tay thầy đan vào nhau, tấm lưng gầy cúi thấp và còng hẳn xuống như đang phải gánh trên vai cả một ngọn núi đá nặng ngàn cân vậy. Căn phòng tranh tối tranh sáng, phản chiếu cái dáng vẻ gầy guộc, tiều tuỵ, nom thầy cứ như già đi cả chục tuổi. Kể từ khi rời nhà đi phiêu bạt đến nay, đây là lần đầu tiên chú thấy thầy mình buồn và lo lắng đến thế.

- Thầy có việc gì mà phải lo buồn làm vậy? – Tam Văn đặt cái túi đồ vừa mua lên bàn, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống, hỏi.

Thầy Thất Sách lặng lẽ châm thuốc lào, hút. Lát sau, khi làn khói đã theo chiều gió mà tan loãng vào không khí, thầy bắt đầu nói, nét mặt lộ vẻ nghiêm trọng:

- Tam Văn ạ! Có điều này ta phải nói thật với con! – Thầy im lặng vài giây, cố nén tiếng thở dài, rồi nói tiếp – Từ khi thầy trò ta đi khỏi đạo nhân thi quán, đến nay đã gần một năm rồi. Thời gian ấy cũng không phải là ngắn, mà số tiền chúng ta mang theo đã sắp cạn. Theo ta ước tính, dù có tằn tiện hết mức, cũng chỉ có thể chi dụng được dăm bữa, nửa tháng nữa mà thôi. Thầy trò ta trốn đi, nên không thể về nhà để lấy tiền được. Đó là điều khiến ta lo lắng nhất. Mà trên đường đi, chúng ta cũng cần phải có tiền nong để tiêu pha, chi dụng nữa...

Tam Văn cứ ngồi ngẩn ra mà nghe. Nét mặt của chú lúc này cũng tỏ ra lo lắng, bồn chồn chẳng kém gì chủ.

Thầy Thất Sách nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp:

- Tiền bạc là vấn đề muôn thủa của thế gian, không thể nào không nói tới. Đối với người thông minh, tiền chỉ là phương tiện chứ không phải là mục đích. Tuy nhiên, chúng ta cũng không thể nào sống mà thiếu tiền được. Vậy nên, lúc này ta muốn cùng trò nghĩ cách để xoay xở, chu toàn…

Tam Văn cũng châm thuốc hút. Rồi chú ngồi im như một pho tượng đá, nhíu mày lại mà suy nghĩ rất lung. Đúng như thầy chú nói, họ đã sống xa nhà khá lâu, tiền bạc mãi rồi cũng phải cạn. Điều này thì chú hiểu, vì chú chính là người gánh vác công việc chi tiêu hàng ngày. Những gì cần chi dụng, sự tốn kém ra làm sao chú đều biết cả. Quê nhà giờ đây cách xa ngàn trung, họ không thể quay trở về ngay được. Huống chi, hai thầy trò họ đã bỏ nhà trốn đi, việc quay về càng không thể. Sự thể đó, giống như một con thuyền đã rời khỏi bến, đã tháo buồm, bỏ lái, làm sao còn quay lại được bây giờ. Tuy nhiên, việc đi đây đi đó nhiều nơi, cũng đã cho chú nhìn thấy nhiều cơ hội. Với một con người đã quen với lao động tay chân, đối với chú, để có thể tìm được cho mình một công việc kiếm sống cũng không có gì là khó khăn cho lắm.

Tam Văn mím chặt môi, rồi chú ngồi thẳng người lên, bắt đầu nói bằng giọng quả quyết:

- Hết tiền thì thầy trò ta sẽ làm thuê để kiếm sống. Chúng ta có sức lực, có hai bàn tay. Đi đến đâu, chúng ta sẽ kiếm việc làm ở đó để có tiền trang trãi…

Thầy Thất Sách suy nghĩ thêm một lúc, rồi nói:

- Ta cũng nghĩ chỉ có cách ấy thôi. Con nói đúng! Chúng ta sẽ tìm việc để làm…

Không đợi lâu, ngay buổi chiều hôm ấy, hai thầy trò Tam Văn đã dắt nhau đi tìm việc làm. Tiện đâu họ hỏi đấy, gặp ai cũng hỏi, hỏi một cách cầu may. Đến một ngôi nhà nom gia cảnh khá giả, họ quyết định đi vào. Có hai người đàn ông đang ngồi uống nước chỗ cái bàn dưới gốc cây Mãng Cầu, ngay phía sau một dãy nhà kho lợp mái tôn cũ kỹ.

Hai thầy trò bước qua cái cổng xây đồ sộ, rồi dẫm lên những lớp lá khô lạo xạo để đi vào bên trong. Đến chỗ hai người đang ngồi, thầy Thất Sách dừng lại, cất giọng lịch thiệp:

- Xin làm ơn cho hỏi. Trong số hai ngài đây… ai là chủ nhà vậy?...

Người đàn ông mặc áo khoác gió, trán hói như quả bưởi ngẩng đầu lên. Ông ta ngỡ ngàng nhìn hai thầy trò Tam Văn, rồi đáp bằng một giọng the thé:

- Tôi đây! Các anh là ai? Tìm tôi có việc gì?....

- Chúng tôi đến để tìm việc làm. Muốn hỏi xem nhà ta đây có cần thuê người làm không?....

- À! – Người đàn ông tặc lưỡi, rồi nói tiếp - Người làm thì bây giờ chúng tôi đã có đủ. Chưa đến vụ thu hoạch cà phê cho nên cũng không có nhu cầu thuê thêm người đâu.

Người khách mặc áo vest đặt tờ báo đang xem dở xuống, hỏi:

- Các ông từ đâu đến?…

- Chúng tôi là người miền Trung. Cũng mới vào và thuê trọ ở gần đây.

- Vậy các ông có thể làm được việc gì? – Ông ta nhấp một ngụm cà phê rồi đặt cái tách xuống, hỏi.

- Làm vườn, chăm sóc cây trái theo thời vụ. Chúng tôi đều làm được cả.

Người đó chống cằm, đắn đo một lúc, rồi nói:

- Vậy được! Tôi có một người làm vườn vừa mới nghỉ việc. Vậy nên tôi sẽ thuê các ông để bù vào.

- Cảm ơn ông! – Thầy Thất Sách mừng rỡ, suýt nữa thì làm rơi cả cây gậy trên tay.

- Các ông làm việc cho ông này thì yên tâm! Nhà ông ấy khá nhất vùng này đấy! – Người chủ nhà rít một hơi thuốc, nói chen vào.

- Các ông định đòi tiền công thế nào? – Người mặc áo Vest lại nhìn thầy Thất Sách, hỏi.

- Tuỳ ông! Ông trả cho người ta bao nhiêu thì cứ cho chúng tôi xin bấy nhiêu vậy!

- Tốt! Ông như vậy là mau mắn lắm! Tôi sẽ tính tiền công sáu trăm ngàn cho mỗi người. Bao ăn ở. Thoả thuận như vậy nhé!

- Vâng! Cảm ơn ông!

Người đàn ông đứng dậy, ngoắt tay:

- Bây giờ thì mời hai ông hãy đi theo tôi!...

- Này! Hãy uống nước đã. Vội gì nào! – Người chủ nhà lớn tiếng, nói.

- Cảm ơn ông! Hẹn ông khi khác! – Thầy Thất Sách giơ tay, nói. Rồi cũng nhanh chân bước theo Tam Văn và người kia lúc này đã đi ra đến cổng.

Đi qua dăm ngôi nhà nữa thì ba người họ về đến nơi. Nói là dăm nhà, nhưng cũng khoảng một cây số chứ không ít. Vì ở đây nhà nào cũng có nương, rẫy, cho nên đất đai rộng rãi.

Đó là một ngôi nhà hai tầng khang trang, có một hàng lan can hình chữ U nhô hẳn ra phía đằng trước.

Chủ nhà dẫn họ đi qua dãy nhà chính, đến chỗ một người đàn ông đang làm cỏ dưới gốc cây cà phê thì dừng lại. Ông ta hướng ánh mắt về phía người đàn ông kia, rồi đưa tay, vẫy:

- Anh Tâm! Nghĩ làm đã. Hãy lại đây!...

Người kia nghe gọi mình thì ngừng tay cuốc và ngẩng đầu, nhìn lên. Thấy ông chủ đang vẫy tay, anh ta dựng cái cuốc vào gốc cây rồi vừa chùi hai bàn tay vào nhau vừa nhanh nhảu đi lại.

- Ông chủ cho gọi tôi có việc gì ạ? – Anh ta hỏi khi vừa tiến lại gần.

- Đây là hai người làm mới của chúng ta! Anh hãy dẫn họ về phòng thu dọn chỗ ở rồi hướng dẫn công việc cho họ luôn thể nhé! – Người chủ nhà nói và chỉ vào hai thầy trò Tam Văn.

- Vâng!...Nhưng!...- Người làm vườn dường như còn muốn nói thêm điều gì đó, ấp úng.

- Thì anh cứ làm như tôi nói đi. Có gì thắc mắc hãy hỏi sau! – Người chủ nhà nói rồi quay lưng bước vào bên trong ngôi nhà.