Thứ Tư, 24 tháng 12, 2025

HIỆP SĨ TRỨ DANH (Chương XXXV)

 

PHẦN V: TRỞ VỀ

Thầy Thất Sách bị muỗi vằn Anophen đốt

Giang hồ dừng bước, ứng như lời cư sĩ tiên tri

Bấy giờ, hai thầy trò Tam Văn đã bơi thuyền vào sâu bên trong rừng U Minh Hạ. Hai bên mạn thuyền, những cây Móp, cây Tràm, Bòng Bong… giăng kín và ken dày như thành luỹ. Những bãi Sậy um tùm như mê cung, đánh đố óc phán đoán và quan sát của người đi rừng. Sóng đánh giập giờn, cây xanh phủ kín, thầy trò họ như đang lạc vào thế giới của sóng nước và rừng rậm bao quanh.

Thi thoảng, trên bãi đất nổi, họ lại bắt gặp những chú Cua đang vung càng bò lổm ngổm, những cụ Rùa chậm rãi bò lên bờ và thò cái đầu bé nhỏ ra phơi nắng. Bằng cặp mắt tinh nhạy, đôi khi Tam Văn còn phát hiện ra được cả rái cá và những loài Tê Tê quý hiếm ở đây nữa. Lũ rái cá, với cái đầu tròn tròn trơn trượt và bộ lông nhẵn thín, thoắt ẩn thoắt hiện dưới nước, thật xứng danh là những tay thợ lặn cừ khôi bậc nhất chốn thuỷ cung vậy.

Từ dưới mặt nước, cây cối cứ thế mọc lên thành rừng. Nhiều nhất là những cây Đước, với bộ rễ nổi lên khỏi mặt nước, cứng cáp và khoẻ mạnh, gợi nhớ về một thời nguyên thuỷ, hồng hoang. Muốn đi được trong rừng, người ta buộc phải dùng đến ghe, thuyền để di chuyển và luồn lách giữa những thân cây.

- Xưa nay con cứ nghĩ, đã là rừng thì phải ở trên cao. Ai dè bây giờ lại có cả rừng ở dưới nước như thế này nữa cơ đấy! – Tam Văn nói.

- Đây là rừng ngập mặn. Tam Văn! – Thầy Thất Sách giải thích - Hễ ở đâu mà cây cối mọc nhiều thì được gọi là rừng, chứ không phụ thuộc vào địa hình thấp, cao gì cả.

Mãi mê với phong cảnh, thầy trò Tam Văn như lạc mất lối về. Như chúng ta đều biết, thầy Thất Sách luôn nhìn nhận sự vật qua lăng kính của tâm tưởng, bởi vậy mà thầy nói:

- Này, Tam Văn! Ta đã quyết định sẽ ngủ lại trong rừng một đêm để đối thoại với thiên nhiên, cũng như để cảm nhận được sự hiểm nguy, gian khổ của những bậc tiền nhân đã từng mang gươm đi mở cõi khi xưa.

Cung kính không bằng tuân mệnh. Dù không hài lòng cho lắm, thế nhưng Tam Văn vẫn buộc phải gật đầu nghe theo lời chủ.

Cuối buổi chiều, họ ghé vào một vùng nước yên tĩnh, cẩn thận buộc thuyền vào một gốc cây Tràm to đến cỡ người ôm. Khi trời vừa chập tối, họ bắt đầu leo lên cây để nghỉ qua đêm. Hai thầy trò, mỗi người chọn cho mình một nhánh cây ưng ý để ngồi. Những chỗ ấy toẽ ra thành chạng ba, chạng tư kín kẽ như những chiếc ghế tựa, đủ chỗ cho một người ngồi hoặc nằm nghiêng trên đó. Sau đó, họ lại dùng dây cột người mình vào thân cây, để buổi tối, trong lúc ngủ quên sẽ không bị rơi xuống dưới. Dĩ nhiên rồi, tất cả những người đi rừng có kinh nghiệm đều phải làm như thế, huống chi đây lại là rừng ngập nước, chẳng ai lại muốn vô tình bị rơi xuống nước rồi làm mồi cho cá Sấu cả. Như chúng ta đều biết, ở rừng U Minh có rất nhiều cá sấu sinh sống, chúng đặc biệt hung dữ và rất chi là thèm ăn thịt người. Khi nghe thầy nói là phải buộc dây để đề phòng cá Sấu, tam Văn cảm thấy ớn lạnh và khắp người nổi hết gai ốc. Bởi vậy mà chú đã rất cẩn thận, sau khi buộc xong, chú còn quấn thêm vài vòng nữa, thành ra lúc này, cả người chú nom cứ như là một cái xác ướp Ai Cập vậy.

Ban đêm, trời âm u và tối đen như mực. Muỗi, mòng, vắt và các loài ký sinh nhiều vô số kể. Ếch nhái kêu vang, tiếng cá Sấu lội nước lõm bõm, tiếng rắn bò trên cây nghe loạc xoạc. Thật không thể nào kể xiết những mối hiểm nguy đang rình rập họ trong bóng tối. Vốn giàu trí tưởng tượng, Tam văn sợ quá, buộc miệng thốt lên:

- Con sợ quá thầy ạ!

Từ cành cây bên kia, thầy Thất Sách đáp vọng sang:

- Gian nan, nguy hiểm là để thử thách sức chịu đựng và lòng can đảm của con người. Để có được thành tựu lớn lao, người ta buộc phải đánh đổi bằng những sự hy sinh và đau khổ vĩ đại. Tam Văn!

Vừa khi ấy, có tiếng quẫy nước đánh “Rạt” một cái, giống như một sinh vật nào đó quăng mình lên khỏi mặt nước độ vài thước.

 - Cha mẹ ơi! – Tam Văn giật nảy mình, kêu lên.

- Tam Văn! Con chớ có sợ hãi như thế! Làm vậy không đúng với tinh thần của một người hiệp sĩ đâu! – Lại là lời nhắc nhở của thầy Thất Sách vang lên trong bóng tối.

- Có thể đó chỉ là một con cá to. Nhưng con lại cứ ngỡ là cá Sấu – Tam Văn nói, giọng vẫn chưa hết run – Thầy thử nghĩ xem…nếu đó là cặp hàm sắc nhọn của cá Sấu, với một cú đớp mạnh như thế thì còn gì là người nữa?!...

- Tam Văn! Con quên rồi sao? Chúng ta đã cột mình trên cao, cách mặt nước những 3 mét rồi kia mà. Chẳng có loài cá sấu nào lại có thể quăng mình lên khỏi mặt nước với khoảng cách xa đến như vậy cả. Có lẽ vì sợ quá nên con mới lú lẫn, thần hồn nát thần tính rồi chăng?

Trong bóng tối, Tam Văn đỏ mặt lên vì cảm thấy xấu hổ. Thầy chú nói đúng. Chú nhớ là lúc chiều, hai thầy trò đã leo lên những cành cây cao nhất để ngồi, đủ khoảng cách an toàn so với mặt nước rồi.

Không còn phải lo cá Sấu, nhưng Tam Văn lại nghĩ đến một nỗi sợ khác cũng nguy hiểm không kém. Lúc chiều, trong khi chèo thuyền, chú có nhìn thấy một con Trăn gấm to như cái cột nhà đang quấn mình quanh một cái cây và leo lên. Lúc này, chú mới thấy quyết định ở lại đêm trong rừng là một việc vô cùng sai lầm và nguy hiểm. Bởi vậy mà chú ấm ức, rồi thầm sinh ra oán thầy về chuyện ấy. Có tiếng cành cây lay động loạt soạt như có ai đó đang vạch lá để leo lên cây. Tâm Thần bấn loạn, Tam Văn đoán là có một con trăn gấm đang từ từ trườn về phía mình. Sợ quá, chú lại hét lên:

- Thầy ơi!

- Lại chuyện gì nữa vậy? – Giọng thầy Thất Sách khó chịu.

Tam Văn lắp bắp:

- Nhưng…nhỡ có…có Trăn thì sao? Cá Sấu không leo lên cây được, nhưng Trăn thì có đấy. Nhỡ nó mà quấn chặt lấy thầy trò mình rồi nuốt chửng vào bụng thì thật là oan gia. Giữa rừng rậm âm u và sông nước mênh mang thế này, nếu bị Trăn nuốt vào bụng thì còn ai biết mà tìm thấy xác nữa? Như vậy người ta gọi là chết mất xác đấy thầy ạ. Con sợ phải làm mồi cho Trăn lắm!

- Sao con lại hèn nhát làm vậy? Hết sợ ma, sợ bóng tối, rồi lại sợ đến cả trăn và cá sấu nữa. Nhà ngươi sợ đủ thứ trên đời như thế, vậy mà đi đến đâu cũng dám vỗ ngực rêu rao là đại đệ tử của hiệp sĩ Thất Sách ư? Hãy im lặng và nhắm mắt lại mà ngủ đi. Từ bây giờ đừng có nhắc đến những chuyện như thế nữa! – Thầy Thất Sách tức giận, gắt lên.

Tam Văn nằm im trên võng, không dám nói thêm nữa, thế nhưng trong bụng thì vẫn cứ lo ngay ngáy, không một phút nào nguôi.

Cá Sấu không quăng mình đến nơi. Trăn có thể không xuất hiện, rắn độc không cắn. Thế nhưng có một mối nguy hiểm khác thường trực và không thể nào né tránh được, ấy chính là Muỗi. Muỗi ở đây to và nhiều như trấu. Đó là muỗi vằn Anophen chính hiệu, giống muỗi chuyên gây bệnh sốt rét cho con người. Chúng kêu o o như tàu bay rồi cắm cái vòi nhọn hoắt lên người mà đốt không một chút thương tiếc. Tam Văn phải vỗ đen đét vào tay, vào chân để đuổi muỗi, và mỗi lần như thế, chú lại cảm thấy nhơn nhớt ở tay. Đêm tối không nhìn thấy gì, nhưng chú đoán đó là máu tươi. Tất cả những chỗ hở trên người Tam Văn đều bị muỗi đốt, ngứa ngáy và đau nhói đến là nhức nhối, khó chịu.

Dù lo sợ và liên tục bị muỗi đốt, nhưng đến khuya thì Tam Văn cũng mệt quá mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy, chú thấy trời đã sáng bảnh. Dưới kia, dòng nước vẫn chảy róc rách, len lỏi qua những thân cây, nhằng nhịt, vô hình, vô lối như một ma trận. Nhìn xuống, thấy chiếc thuyền vẫn buộc nguyên chỗ cũ, dập dềnh lên xuống theo sóng nước thuỷ triều. Hai thầy trò bảo nhau tháo dây buộc, rồi bắt đầu từ từ tụt xuống.

Trên con đường trở về, con thuyền độc mộc như một mũi tên lao vút, nhẹ nhàng lướt đi trong tiếng nhạc rừng và tiếng mái chèo khua sóng nước lao xao…

o0o

Sau khi từ rừng U Minh trở về, thầy Thất Sách bị ốm nặng. Đó là chứng bệnh sốt rét do bị muỗi vằn Anophen đốt. Thầy lên cơn nóng sốt, thậm chí co giật, khắp mình khắp mẩy, mồ hôi toát ra đầm đìa như tắm. Tam Văn lo sốt vó, hết chăm sóc cho thầy lại chạy đôn chạy đáo để lo thuốc thang, chạy chữa.

Một tuần sau mà bệnh tình của thầy Thất Sách vẫn chưa hề thuyên giảm. Trong cơn mê sảng, thầy thường nói rằng mình là hậu duệ của vua Hùng, là “Võ Lâm Minh Chủ”, và đôi khi còn gọi cả tên những người mà Tam Văn chưa từng được nghe thấy bao giờ cả.

Tam Văn gác lại mọi việc, đêm ngày túc trực bên giường bệnh của chủ. Mỗi khi thầy giật mình nói sảng, chú lại nắm chặt lấy bàn tay thầy mà nước mắt vắn, dài:

- Tội nghiệp! Thầy ốm nặng quá. Ta phải làm gì để cứu thầy bây giờ?...

Ở đây cả hai thầy trò đều không quen biết ai, cũng không người thân thích. Bởi vậy mà dù đã suy nghĩ nát óc, Tam Văn vẫn chưa tìm ra được phương cách gì để xoay xở trong lúc này cả. Sau cùng, bí quá, chú đành phải cầu cứu đến người chủ nhà trọ.

Chủ nhà là một ông cụ đã ngoài bảy mươi tuổi. Khi nghe Tam Văn trình bày hoàn cảnh, cụ đã tỏ ra rất lo lắng.

- Vấn đề cũng nan giải đấy! Hãy để ta suy nghĩ thêm một lúc xem sao! – Cụ già bóp trán, nói với Tam Văn.

Ngay chiều hôm ấy, chủ nhà trọ xuất hiện cùng với một người công an khu vực nữa. Hai người vào phòng, ngồi chuyện trò và trao đổi với Tam Văn một lúc. Lúc này, thầy Thất Sách vẫn đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, trán dâm dấp mồ hôi vì mới lên cơn sốt rét.

- Ông ấy bệnh từ khi nào? – Người cảnh sát đưa tay sửa lại cái vành mũ Kepi trên đầu, hỏi.

- Một tuần nay rồi đấy ạ! – Tam Văn đáp.

Cụ chủ nhà kéo tấm chăn bị tuột, đắp lại lên người cho thầy Thất Sách rồi lại ngồi chống cằm, trầm ngâm.

Trong cơn mê sảng, thầy Thất Sách đột nhiên nhổm dậy, quờ tay, gọi:

- “Xích Long”, “Lưu Hùng”! Hiền đệ!...

Cụ chủ nhà lắc đầu, thở dài:

- Bệnh của ông ấy nặng lắm rồi vậy!

Sau một cái khoát tay dứt khoát, người cảnh sát khu vực quay sang nhìn Tam Văn, nói:

- Ý tôi thế này, không biết là anh có đồng ý cho không?

- Vâng! Anh cứ nói! – Tam Văn nói, giọng rụt rè.

- Theo như tôi được thấy, bệnh tình của thầy anh hiện nay đã khá nặng. Mà ông ấy lại đang cần phải được nghỉ ngơi và chữa trị nữa. Bởi vậy mà tôi quyết định thế này: Bây giờ anh hãy cung cấp địa chỉ liên lạc gia đình. Sau đó chúng tôi sẽ mua vé tàu cho hai thầy trò anh trở về quê. Để cho thầy của anh được chữa trị kịp thời. Vậy nhé!…

o0o

Bà Lan vừa đi chợ về đến nhà thì bắt gặp người chủ dịch vụ điện thoại đến gọi.

- Bà Lan ơi! Có tin về ông nhà đấy! – Người đàn bà vừa kịp chạy đến, hổn hển nói.

Vì bất ngờ, suýt nữa thì bà Lan đánh rơi cả cái làn trên tay.

- Ông ấy… gọi về… hả bà? – Bà lắp bắp hỏi, mắt mở to hồi hộp.

- Không! Là một người khác gọi. Nhanh lên! Họ sắp gọi lại đấy!

Bà Lan đặt vội cái làn xuống thềm rồi nhanh chân bước theo người đàn bà, lúc này đã bước thoăn thoắt ra đến cổng.

- Bà ngồi xuống đây! – Người chủ đại lý chỉ tay vào chiếc ghế đẩu cạnh bàn, nói.

Bà Lan chống tay, ngồi xuống mép ghế, nhấp nha nhấp nhổm vì sốt ruột. Trong khoảng thời gian ấy, bà cứ nhìn chằm chằm vào cái ống nghe điện thoại đặt trên bàn như bị thôi miên. Chừng vài phút sau, có tiếng chuông reo lên lảnh lót. Bà Lan chồm hẳn người lên, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

- Kìa! Bà nghe đi! Họ gọi lại đấy! – Người chủ nhà rời mắt khỏi cuốn sổ, nhắc.

Bà Lan đứng lên, nhấc ống nghe:

- A lô!... Tôi nghe đây! – Bà nói, hai con mắt hấp háy đầy căng thẳng.

Từ đầu dây bên kia, giọng một người đàn ông còn trẻ và rất vang:

- A lô! Xin cho hỏi. Có phải bà Lan, vợ ông Thất Sách đó không ạ?

- Vâng! Tôi đây! – Bà đáp, tai áp chặt hơn vào ống nghe.

- Chúng tôi bên công an. Muốn gọi để thông báo cho bà một việc. Ông Thất Sách, chồng bà hiện đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy bị ốm và cần được nghỉ ngơi, chữa trị. Hiện nay chúng tôi đã mua vé tàu cho ông ấy về quê. Tàu đi từ ga Sài Gòn, đến ngày kia thì về đến nhà. Vậy chúng tôi thông báo để gia đình được biết và có kế hoạch đón bác ấy nhé!...

Trong cuộc điện thoại, người ấy còn nói nhiều nữa, nhưng bà Lan thì chẳng nhớ được gì cả. Đầu óc bà lúc này chỉ còn nhớ là Thầy Thất Sách đang ốm và sắp trở về nhà.

Khi đặt ống nghe xuống, bà áp một tay lên ngực, rồi cứ thế đứng lặng thinh, ánh mắt bần thần, chẳng biết là mình nên làm gì tiếp theo nữa.

- Ông ấy đang ở đâu? Khi nào thì về? – Bà chủ đại lý nhìn vào mắt bà Lan, hỏi dồn.

- Vâng!....vâng…cũng sắp về! Nghe nói là từ… ga Sài Gòn thì phải – Bà lắp bắp trả lời những câu chẳng ra đầu ra đũa. Rồi sau khi đã nói lời cảm ơn,  bà như sực tỉnh, tất tả quay lưng và bước như chạy về nhà.

Vì thầy Thất Sách đang bị ốm nặng nên người ta đã quyết định thuê hẳn một chuyến xe Công Nông để đến ga tàu đón thầy. Đi cùng chuyến xe ấy còn có bác trưởng tộc và ông Thái hàng xóm, hai người đàn ông thân thiết nhất với thầy Thất Sách vậy.

Một hồi còi kéo dài, vang vọng khắp không gian, báo hiệu tàu sắp vào ga.

Trong sảnh chờ, những người đi đón đều đang đứng nhấp nhổm, vẻ mặt mong ngóng, thấp thỏm. Đoàn tàu xình xịch chạy vào sân ga rồi từ từ đỗ lại. Hai người đàn ông căng mắt nhìn như dán vào những toa tàu sơn xanh đỏ để chờ đợi sự xuất hiện của thầy trò Tam Văn. Từ những cánh cửa hé mở, hành khách lục tục xách theo hành lý và bắt đầu từ các toa bước xuống sân ga.

- Sao vẫn chưa thấy họ nhỉ? Hay là đi chuyến khác? – Ông Thái xoa xoa hai bàn tay vào nhau, sốt ruột.

- Chúng ta cứ hãy chờ xem. Có lẽ là chuyến này thôi! Tàu chợ thì đông người và nhiều hàng hoá cho nên hơi lâu! – Bác trưởng tộc đáp, ánh mắt vẫn không hề lay động.

Kia rồi! Từ toa tàu số 9, Tam Văn đang ngật ngưỡng dìu thầy mình bước xuống toa. Một tay chú ôm lấy eo thầy, tay kia xách theo túi hành lý cồng kềnh. Thầy Thất Sách thì bước đi xửng vửng, cánh tay phải khoác qua vai Tam Văn, dáng người mềm oặt cứ như là người say rượu.

Hai người đàn ông vội hùa nhau chạy lại.

- Bị gì thế này? – Bác trưởng tộc nhìn thẳng vào mắt Tam Văn, hỏi.

- Bị sốt rét!

- Chúng ta dìu ông ấy lên xe thôi! – Ông Thái nói và khoác lấy cánh tay còn lại của thầy Thất Sách, cùng dìu đi.

Cả bốn người đi về phía chiếc xe Công Nông đang đợi sẵn. Thầy Thất Sách được khênh lên thùng xe, đặt nằm ngửa, đầu gối lên chiếc áo Ba Đờ Xuy gấp lại làm đôi. Những người khác thì chia nhau ngồi xung quanh để đỡ và trông chừng thầy.

- Được chưa? Để cho xe chạy? – Người lái Công Nông ngoái lại, hỏi.

- Được rồi. Chạy đi! – Ông Thái đáp, giọng vang vang.

Thầy Thất Sách nằm im, mắt nhắm nghiền, hai tay được đặt ngay ngắn lên bụng, trông như lúc đang ngủ. Người thầy gầy rộc, hai mắt trũng sâu, trên hai bàn tay khẳng khiu, những đường gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo, chi chít như đường giun bò. Nhìn dáng vẻ tiều tuỵ và ốm yếu của thầy, bác trưởng tộc không khỏi cám cảnh, ngao ngán lắc đầu.

- Bác không sao chứ bác Thất Sách? – Ông Thái cúi đầu xuống, lo lắng hỏi.

Thầy Thất Sách cựa mình, đáp lại bằng một giọng thều thào, yếu ớt:

- Đa tạ!...Tại hạ không sao?....

 Mặc dù tiếng máy của Công Nông hơi lớn khiến thầy Thất Sách cảm thấy khó chịu, nhưng cũng may là quãng đường không xa lắm, chỉ cách “Đạo Nhân Thi Quán” chừng dăm cây số đường chim bay, cho nên chỉ một lúc sau là họ đã có mặt ở nhà.

Bấy giờ là nhằm trung tuần tháng 9 năm 1996.

Đến đây, hẳn quý vị còn nhớ câu kệ của “Tuyết Sơn Cư Sĩ” chăng? Câu kệ ấy rằng: “Hai năm trời lưu lạc. Gặp Lợn thì vinh. Gặp Muỗi thì hết”. Kể từ khi hai thầy trò Tam Văn lưu lạc giang hồ, đến nay vừa tròn hai năm, đúng như trong câu kệ đã nói. Còn “Gặp Lợn thì vinh”: Tại cánh đồng Lợn Lòi, thầy Thất Sách được tôn làm “Võ Lâm Minh Chủ”. Đó chính là cột mốc vinh quang trên bước đường phiêu lưu của thầy vậy. Rồi lại đến câu: “Gặp Muỗi thì hết”. Tức là thầy bị muỗi vằn Anophen đốt rồi bị bệnh sốt rét. Vì thế mà thầy trò họ phải trở về quê, kết thúc cuộc phiêu lưu đầy vẻ vang và kỳ thú vậy.