Nghe kể sử, bồi hồi nhớ về “Tây
Sơn Tam Kiệt”
Côn quyền đua sức, thầy Thất Sách được
truyền thụ võ công
Thầy Thất Sách chắp tay, đáp:
- Tại hạ là hiệp sĩ Thất Sách. Trên đường kinh lý qua đây, vô
tình nhìn thấy sư phụ biểu diễn thương pháp hay quá, vì không cầm lòng đặng nên
mới buộc miệng thốt lên như vậy. Nếu có điều chi mạo muội, xin lão sư phụ hãy rộng
lòng bỏ quá cho!
Võ sư nói:
- Không hề chi! Nếu ngài đã lĩnh hội được tinh hoa thương pháp của
ta như thế, ắt hẳn phải là người trong giới võ lâm. Vậy xin mời hãy ghé qua đây
để cùng diện kiến!
Hai thầy trò Tam Văn men theo một con ngõ dài với hai bờ mạn hảo
được cắt xén ngay ngắn để đi vào bên trong. Võ đường là một khoảng sân rộng nằm
trong khuôn viên tư gia của lão võ sư. Phía trước có một vườn cây ăn trái xanh
tốt. Một bên giáp với cánh đồng lúa mênh mông. Cạnh sân, có một cái giếng cổ,
loại có ròng rọc để kéo nước lên. Lùi sâu vào trong một chút là ngôi nhà ngói
khang trang, tường xanh, thềm được lát gạch hoa sáng bóng. Phía trước thềm đặt
một hàng chậu cảnh với đủ các thế bonsai như: Tùng phụ tử, trúc quân tử, Tam
Đa, thác đổ, văn nhân…được chủ nhân chăm sóc cầu kỳ và đẹp mắt. Ở đầu hồi có một
cây Mai cao lớn, trên cành vẫn còn những nụ hoa nở chúm chím như để đón chào
xuân muộn.
Võ sư đứng đón khách ngay trước võ đường.
- Xin chào nhị vị khách quý!
- Chào lão võ sư! – Thầy Thất Sách cũng chắp tay, cung kính.
Tiền lễ hậu đấu, vừa dứt lời, võ sư liền cắp ngang ngọn giáo,
nói:
- Xin được tiếp chiêu để mở rộng tầm mắt!
Thầy Thất Sách cũng vểnh râu, vung thanh trường côn, đáp:
- Được!
Bất ngờ, lão võ sư hét lên một tiếng, rồi hướng ngọn thương về
phía hiệp sĩ mà đâm thẳng ngay vào. Lập tức, thầy Thất Sách cũng múa tít trường
côn, xoay người đón đỡ. Hai người, một thương, một côn cùng múa vun vút, vun
vút. Khi đâm, khi đỡ, lúc tiến, lúc lùi, nhịp nhàng như khiêu vũ. Vừa dũng mãnh
vừa mãn nhãn, thật chẳng khác nào hai mãnh hổ đang quần nhau trên đỉnh núi vậy.
Tam Văn đứng lùi vào tận góc tường, cạnh gốc cây Mai, vừa để
xem, vừa để không ảnh hưởng đến cuộc tỉ thí đang diễn ra. Các đệ tử ngồi phía
dưới thì ai nấy đều trố mắt ra để xem. Thi thoảng, hễ đến chỗ hay là họ lại vỗ
tay tán thưởng, cùng những tiếng “Ồ! À!” vang lên đầy thán phục.
Được chừng ba hiệp, cả hai võ sĩ cùng dừng tay rồi chào nhau
theo kiểu võ thuật. Cuộc tỉ thí võ công kết thúc. Thật là một màn ra mắt đầy hứng
khởi và đậm chất kiếm hiệp vậy.
Lão võ sư trao ngọn thương cho một đệ tử, rồi vỗ tay, nói:
- Tốt lắm! Giỏi lắm! Thật không hổ danh là hiệp sĩ trứ danh!
Thầy Thất Sách thu ngọn côn, rồi cúi đầu đa tạ võ sư và các đệ tử
đang ngồi xem phía dưới.
Lão võ sư nói tiếp:
- Trường côn vốn không phải là thứ binh khí sát thương. Nhưng nếu
nằm trong tay một người lão luyện thì cũng rất chi là lợi hại. Ngài đây sử dụng
trường côn hay và điêu luyện lắm!
Thầy Thất Sách chắp tay, khiêm nhường:
- Được giao đấu với lão võ sư đây cũng thật là mở rộng tầm mắt.
Hân hạnh!...Hân hạnh!....
Võ sư quay ra nói với học trò:
- Các đệ tử hãy tiếp tục luyện tập đối kháng. Ta đây còn phải bận
tiếp khách quý một lúc!
Đệ tử dạ ran, ồn ào đứng lên, bắt đầu cùng nhau luyện tập. Kẻ
đánh, người đỡ, kẻ ôm, người kéo. Tiếng nhào lộn, tiếng quăng quật huỳnh huỵch
cứ thế vang lên ồn ả khắp võ đường.
Chủ và khách cùng ngồi xuống bộ bàn ghế được kê dưới gốc cây Mai
chỗ đầu hồi. Tam Văn cũng bỏ túi, đứng hầu bên cạnh chủ.
- Đi đường vất vả. Trang phục chưa được tề chỉnh. Mong lão sư phụ
hãy rộng lòng bỏ quá cho! - Thầy Thất Sách vắt cái áo Ba đờ xuy lên thành ghế,
nói.
- Không sao! Những bậc chân nhân thường ẩn tàng trong lớp vỏ bọc
sơ sài. Họ chỉ chú trọng tu luyện chứ đâu để ý đến hình thức bên ngoài. Đúng
như câu “Chân nhân bất lộ tướng” vậy! – Võ sư đáp.
Thầy Thất Sách nói:
- Lão võ sư đây quả là cao thủ thoái ẩn nơi thôn dã. Nhìn qua chỉ
giống như lão nông quê mùa, nhưng lại nắm trong tay cả một kho tàng tinh hoa võ
thuật. Nếu như gặp thời, ắt hẳn phải là một đại tướng quân tài ba nơi trận tiền
vậy!
- Luyện võ là để giữ mình và rèn luyện sức khoẻ. Hằng ngày, lúc
nhàn rỗi, tôi truyền dạy võ công cho lớp trẻ để khỏi bị thất truyền về sau. Như
vậy là thấy vui rồi, cũng không mong muốn gì hơn nữa! Đại trượng phu, gặp vận
thì ra giúp đời, nếu không thì cũng an vui với cuộc sống điền viên. Tuỳ duyên
mà đón nhận, cũng như cây cối nương theo mùa mà tồn tại, phát triển vậy.
- Người luyện võ công, dù là bất kỳ môn phái nào. Nếu đạt đến đỉnh
cao tinh tuý như sư phụ đây thì cũng đều là tuyệt kỹ công phu cả! – Thầy Thất
Sách nói.
Một đồ đệ mang nước ra, rót mời hai người.
Lát sau, lại có một tiểu đồ đệ khác mang trái cây ra mời khách.
Thầy Thất Sách hỏi:
- Xin được hỏi lão sư phụ: Chẳng hay môn phái mà ngài đang truyền
dạy đây là gì vậy?
- Lò võ chúng tôi đây chính là Tây Sơn phái! – Lão sư phụ đáp.
Thầy Thất Sách nghe xong thì tỏ ra vô cùng quan tâm. Từ lâu, ông
đã rất ngưỡng mộ phong trào Tây Sơn khởi nghĩa. Một triều đại tuy ngắn ngủi
nhưng đã lập được vô số những võ công hiển hách. Bởi vậy mà thầy chắp tay, nói:
- Nhắc đến Tây Sơn phái, lại khiến tôi nhớ đến “Tây Sơn Tam Kiệt”.
Họ là võ tướng, đồng thời cũng là những lãnh tụ tài giỏi của phong trào khởi
nghĩa lừng lẫy một thời!
- Đúng vậy! Họ đều là những anh tài võ học, vậy nên được thiên hạ
gọi là “Tam Kiệt”. Trong đó hoàng đế Nguyễn Nhạc sử dụng song kiếm rất tài
tình, Đông Định Vương Nguyễn Lữ thì sử thương pháp tuyệt luân, còn Bắc Bình
Vương Nguyễn Huệ thì lại vô cùng nổi tiếng với thanh đại đao của mình – Võ sư
vuốt râu, nói.
- “Loạn thế xuất anh hùng” vậy! – Thầy Thất Sách nhận xét.
Võ sư nhấp một ngụm trà, rồi ngồi trầm ngâm. Dường như ông đang
suy nghĩ về một điều gì đó rất lung. Lát sau, ông bắt đầu kể, giọng đều đều:
- Chẳng dấu gì ngài đây! Tổ tiên chúng tôi vốn khi xưa theo tiên
chúa Nguyễn Hoàng vào Nam để mở mang bờ cõi và sinh cơ lập nghiệp. Dòng họ tôi
cũng có nhiều người làm tướng lắm, từng lập được nhiều công trạng cho đất nước…
- Dòng dõi lão võ sư đây thật là vẻ vang! – Thầy Thất Sách nói.
Võ sư nói tiếp:
- Nửa cuối thế kỷ 16, rồi đến thế kỷ 17, 18 là giai đoạn lịch sử
phức tạp và rối ren nhất trong lịch sử nước nhà. Đàng Ngoài thì có vua Lê Chúa
Trịnh. Rồi chiến tranh Lê – Mạc. Đàng Trong thì có chúa Nguyễn hùng cứ. Sau đó
là Trịnh – Nguyễn phân tranh, nồi da xáo thịt. Đến khi đàng trong suy yếu, lại
nổi lên phong trào Tây Sơn khởi nghĩa…
Thầy Thất Sách ngồi chống cằm, chăm chú lắng nghe. Lịch sử quân
sự, chiến tranh luôn là một chủ đề mà thầy vô cùng tâm đắc. Vì nó liên quan đến
võ thuật và ngành hiệp sĩ trứ danh của thầy.
Võ sư vuốt râu, tiếp lời:
- Lịch sử thú vị ở chỗ nhiều khi ta không thể đoán định được. Trịnh
– Nguyễn phân tranh hàng trăm năm không phân định được thắng thua. Nhưng giữa
lúc ấy lại nổi lên một phong trào Tây Sơn như tiếng sét ngang trời, dẹp tan mây
mù, khiến cho trời quang mây tạnh. Tây Sơn là một đội quân thiện chiến và kỷ luật.
Họ đã lật đổ chúa Nguyễn ở đàng trong, rồi ra bắc dẹp tan vua Lê chúa Trịnh chỉ
trong chớp mắt. Mấy năm sau thì đánh tan 5 vạn quân Xiêm. Vang dội nhất là chiến
thắng Kỷ Dậu 1789, đánh tan 20 vạn quân Thanh chỉ trong vòng mấy ngày. Tất cả
đó đều là những võ công hiển hách trong lịch sử nước nhà cả.
Thầy Thất Sách vẫn chăm chú lắng nghe, thi thoảng lại tự tay rót
nước, ân cần khuyên mời lão võ sư.
- Về cuộc đối đầu giữa chúa Nguyễn Ánh và vua Quang Trung cũng
là một điển tích lịch sử đầy tính huyền thoại - Lão võ sư tiếp tục kể - Khi ấy,
chúa Nguyễn Ánh mỗi lần cầm quân đánh nhau với Tây Sơn đều bại cả. Vì vậy mà hễ
gặp quân Tây Sơn là chạy, đến nổi phải trôi dạt ra tận đảo Phú Quốc, đảo Thổ
Châu. Rồi sau đó còn phải sang Xiêm La (tức Thái Lan ngày nay) để xin cầu viện.
Xiêm La bại, ông lại cầu cứu Tây Phương. Nhưng tất cả đều thất bại. Mãi cho đến
sau này, khi vua Quang Trung mất, Nguyễn Ánh mới bắt đầu giành lại được thế chủ
động. Đến năm 1802, Nguyễn Ánh đánh bại quân Tây Sơn và giành được toàn thắng.
Cuộc đối đầu kinh điển giữa Nguyễn Ánh và Nguyễn Huệ là minh chứng sống động nhất
cho câu nói: “Giỏi đánh không bằng giỏi chạy” vậy. Nguyễn Huệ là một thiên tài
quân sự, đánh đâu thắng đấy. Thế nhưng kết quả thì Nguyễn Ánh lại là người
giành được thắng lợi sau cùng.
Lão võ sư kể đến đây thì kết thúc. Cả chủ và khách đều im lặng,
như để suy tưởng và bồi hồi nhớ về một thời quá khứ xa xăm.
Lát sau, thầy Thất Sách lên tiếng:
- Ngài đã từng nghe nói đến “Tây Sơn thất hổ tướng” bao giờ
chăng?
- “Tây Sơn thất hổ tướng” gồm
có Võ Văn Dũng, Trần Quang Diệu, Võ Đình Tú, Nguyễn Văn Tuyết, Lý Văn Bưu, Lê
Văn Hưng và Nguyễn Văn Lộc…đều là những người có võ công thượng thừa và
cầm quân đánh trận tài ba cả! – Lão võ sư đáp.
- Quả vậy! Họ đúng là những trang hảo hán thực thụ! – Thầy Thất
Sách vuốt râu, thán phục.
Gió thổi xào xạc lên khu vườn phía trước sân. Bóng nắng mỗi lúc
một lên cao, sáng loá. Tiếng tập võ của các võ sinh từ phía sân vẫn vọng đến đều
đều bên tai. Không khí hào sảng và thượng võ, khiến thầy Thất Sách có cảm tưởng
như được sống lại những ngày nghĩa quân Tây Sơn đang luyện quân, tập trận để
chuẩn bị phất cờ khởi nghĩa vậy.
Thầy Thất Sách nhìn lão võ sư, hỏi:
- Tôi nghe nói môn phái Tây Sơn vẫn còn lưu truyền những bài quyền
bất hủ. Phải vậy chăng?
- Đúng vậy! – Võ sư nói – Đó là các bài quyền như: Hùng Kê Quyền,
Ngọc Trản Quyền, Bạch Điêu, Tứ Hải, Thái Sơn Côn, Lôi Phong Tuỳ Hình Kiếm, Song
Phượng Kiếm, Lôi Long Đao…
Nghe nhắc đến “Thái Sơn côn”, thầy Thất Sách nhướng mày lên,
thích thú:
- Tôi đây chuyên sử dụng trường côn. Vậy xin lão võ sư truyền dạy
cho tôi bài “Thái Sơn Côn” để làm giàu thêm vốn liếng võ học. Như vậy phỏng
được chăng?
Võ sư nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu. Sau cùng, ông
nói:
- Xưa nay, tôi không dạy riêng binh khí, cũng không truyền dạy
bí kíp ra bên ngoài bao giờ cả. Nhưng!...Nhận thấy ngài đây là người đam mê võ
thuật, lại là một trang hảo hán hào hiệp cứu đời, giúp người. Vậy nên tôi đặc
cách, coi như ngài là một ngoại lệ vậy!
Thầy Thất Sách mừng rỡ, chắp tay:
- Đa tạ lão sư phụ!
Võ sư im lặng một lúc, rồi nói thêm:
- Việc truyền dạy cũng cần phải có thời gian. Nếu không phiền, mời
ngài ở lại võ đường chơi ít hôm. Vừa cùng tôi luận bàn thế sự, vừa để truyền thụ
võ công vậy!
Thầy Thất Sách chắp tay:
- Cung kính không bằng tuân mệnh. Xin được làm theo ý lão sư phụ!
Vậy là hai thầy trò Tam Văn ở lại võ đường thêm ba hôm. Những
ngày ấy, họ được người nhà đối đãi như khách quý. Tam Văn cùng các võ sinh dọn
dẹp võ đường, còn thầy Thất Sách và lão võ sư thì ngày ngày đàm luận thế sự rất
chi là thống khoái và tâm đắc.
Sau khi đã học
thuần thục bài “Thái Sơn Côn” của môn phái Tây Sơn, thầy Thất Sách cùng học trò
bùi ngùi từ biệt lão sư phụ và các môn sinh rồi rời khỏi võ đường để tiếp tục
cuộc hành trình vạn dặm